Phó Hồng Tuyết hỏi: - Những ai ? Tiết Võ lắc đầu: - Không thể nhận ra. Mỗi người có bao mặt cẩn thận không ai nhận được ai. Mà cũng không ai phát xuất một âm thanh nào. - Tại hạ tin là những người đó cũng không nhận ra tại hạ. Về tin đồn là người thứ ba, đại diện Trương Tuyết Nghênh cho biết: " Chúng tôi không trả lời tin đồn nhảm ". Trương Tuyết Nghênh bị nghi ngờ là người thứ ba xen vào Tần Tuấn Kiệt và Dương Tử. Năm 2018, anh cũng vướng tin đồn hẹn hò bạn diễn Tôn Y sau khi đóng LH: 0935.351.677 - 0911.22.7517. NP Landscape tự hào là doanh nghiệp hàng đầu trong việc cung cấp cây nội thất và thiết kế thi công sân vườn nhiệt đới , vườn tường đứng , vườn tường đẹp, vườn trên mái , tường cây xanh ĐẸP giá Rẻ tại Đà Nẵng cho không gian sống ngày Nguyễn Thị Hồng Tuyết - Nguyễn Thị Hồng Tuyết được chú ý tại vòng chung kết nhờ vòng eo nhỏ hơn Ngọc Trinh và gương mặt khả ái. - VnExpress. Thứ năm, 29/9/2022 May 19, 2016 ·. [Mỗi ngày một nhân vật] PHÓ HỒNG TUYẾT. - Đao khách mạnh nhất của Cổ Long truyện. "- Tuyết, hồng tuyết, tuyết đỏ ! - Lúc ngươi sinh ra, tuyết đã đổ rồi, máu đã nhuộm làm cho tuyết từ đó không còn trắng nữa ! - Ngươi hãy nhớ cho kỹ, từ đây trở đi, ngươi là THẦN - Thần báo hận cừu. Thông tin công ty CÔNG TY TNHH XUẤT NHẬP KHẨU THIẾT BỊ ÁNH HỒNG, Mã số thuế 0104274559, Địa chỉ: Số nhà 16 ngách 43/98 đường Phạm Văn Đồng, Phường Cổ Nhuế 2, Quận Bắc Từ Liêm, Thành phố Hà Nội. Bùi Thị Tuyết. Loại hình hoạt động: Công ty TNHH Hai Thành Viên trở Nhậm Tuyết - nữ phạm nhân xinh đẹp nhận án tử năm 21 tuổi là câu chuyện khiến không ít người nghe xong, đều cảm thấy nặng lòng thương cảm cho một số kiếp hồng nhan bạc phận của cô. Hãy cùng Trường TCSP Mẫu giáo - Nhà trẻ Hà Nội tìm hiểu xem Nhậm Tuyết là ai nhé. 9rd2OU. Hồi 1-50Hot!!! Pi Network đã chính thức lên mainnet! Đừng bỏ lỡ cơ hội như bitcoin!Mã Phương Linh hỏi- Ngươi không vừa lòng những lời ta nói?Phó Hồng Tuyết gồng tay cầm, gân xanh nổi vòng, gằn từng tiếng- Ngươi nói thêm một tiếng, ta giết ngươi ngay!Mã Phương Linh mỉm cười. Lúc nàng bắt đầu hé môi cười, một người xuất hiện bên cạnh đang xem Phó hồng tuyết yêu aiNgười đó có thân vóc cao lớn, trong lứa thiếu niên, vận áo gấm, mặt đầy ngạo có lý do để mà cao vóc khôi vĩ, tướng mạo anh tuấn, đôi mày lưỡi kiếm biểu lộ oai nghi, mắt sáng như sao, vận y phục sang luận là ai, nhìn thoáng qua cũng biết y thuộc hạng người độc đoán, độc hành, muốn làm gì là làm ngay, đừng mong ai ngăn tại, y nhìn đăm đăm Phó Hồng Tuyết rồi lạnh lùng hỏi- Vừa rồi, ngươi nói gì?Phó Hồng Tuyết hiểu ngay tại sao Mã Phương Linh cải biến tâm niên áo gấm lập lại câu hỏi- Có phải là ngươi muốn giết nàng?Phó Hồng Tuyết gật niên hỏi- Ngươi biết nàng là chi của ta chăng?Phó Hồng Tuyết lắc niên tiếp luôn- Vợ ta đó!Phó Hồng Tuyết bỗng cười lạnh- Nếu vậy, nàng mà nói thêm một tiếng nữa, thì ngươi nên tìm một mỹ nhân khác, lấy làm vợ, nàng không sống sót để ăn ở đời với ngươi nữa niên trầm gương mặt- Ngươi biết ta là ai chăng?Phó Hồng Tuyết lắc niên tiếp- Ta họ Hồng Tuyết thản nhiên- Ạ?Thiếu niên tiếp- Đinh Linh Trung!Phó Hồng Tuyết vẫn thản nhiên- Ạ?Đinh Linh Trung tiếp- Tuy ngươi vô lễ, ta vẫn có thể tha thứ, vì hiện tại ngươi không có vẻ có khả năng giết xác, Phó Hồng Tuyết không có vẻ thừa nhận sự nhận xét của Đinh Linh Linh Trung lộ vẻ đắc ý, biết rằng cái tên của y thừa sức dọa khiếp một số người trên giang hồ, cho nên lúc nào không cần thiết, y không bao giờ xuất thủ. Y mãn nguyện lắm, và chính vì mãn nguyện mà dù tự cao, y vẫn tránh được trở thành con người táo không thể không tỏ lộ cho người vợ mới cưới của y biết, là y có đủ lực lượng bảo vệ cách này, hay cách điểm nhẹ một nụ cười, quay đầu sang Mã Phương Linh, bảo- Vô luận hiền thê muốn nói gì, cứ nói ra đi, chẳng sao đâu!Mã Phương Linh cắn môi, hỏi- Vô luận tôi muốn nói chi, cũng không quan hệ?Đinh Linh Trung mỉm cười- Có ngu huynh bên cạnh, không việc gì hiền thê phải sợ!Mã Phương Linh cao giọng- Tôi nói, gã thọt chân đó yêu một con điếm, say mê một con điếm không đáng giá một đồng tiền!Phó Hồng Tuyết biến sắc mặt, bàn tay tả chụp bàn tay hữu, tay hữu đang nắm cứng chuôi như tay này giữ cho tay kia đừng vung lên đột Linh Trung hỏi- Ngươi dám động thủ ư?Phó Hồng Tuyết không thái của hắn quá rõ rệt, cần gì phải đáp. Bất cứ ai cũng trông thấy, không một lực lượng nào trở ngăn hắn xuất nhiên Đinh Linh Trung phải thấy. Y hét lên một tiếng, rút kiếm khỏi võ, vung tay biến thành một cái mống dài, bắn qua yết hầu của Phó Hồng pháp của họ Đinh không phải tầm thường. Trước thế công của Đinh Linh Trung, trên giang hồ chỉ có một số ít có đủ lực lượng hoàn thủ mà Phó Hồng Tuyết ở trong một số ít không né tránh, không đón đở, không làm một cử thình lình, ánh đao chớp một lần chớp ánh đao chớp, máu chớp theo máu bắn tung tóe, máu phun dài dài, theo đà bay của vật gì đó là một thanh kiếm, kiếm của Đinh Linh Trung, kiếm cắm phập vào một thân cây, xa xa, chuôi kiếm còn rung tay của Đinh Linh Trung cũng bay theo, bàn tay còn nắm chuôi kiếm, thòng xuống, lắc lư, máu rõ ròng y cũng không biết tại sao cánh tay bị chặt đứt, bởi thế đao của Phó Hồng Tuyết nhanh vô ngã xuống, bất tỉnh Phương Linh cũng muốn xỉu luôn, không phải vì chồng thọ thương, mà là vì sợ, vì giận, vì thất nhìn xuống Đinh Linh Trung, chợt quay mình, phóng chân chạy cuồng đường, có cỗ xe, nàng chạy về phía đó, kéo mạnh cửa xe, có một đó, là Đinh Vân Hồng Tuyết thấy nàng, tự hỏi tại sao nàng cũng có mặt ở đoạn đường này, và tại sao Diệp Khai không kèm một bên Phương Linh hét- Hắn sát hại nhị ca cô, sao cô nương bất động?Đinh Vân Lâm nhìn nàng, lâu lắm, mới hỏi- Cô nương muốn tôi báo cừu?Mã Phương Linh đáp- Tự nhiên! Y là nhị ca của cô nương, là chồng của Vân Lâm cười mỉa- Cô nương nhận nhị ca tôi là chồng?Mã Phương Linh biến sắc- Cô nương... nói thế là ý tứ làm sao?Đinh Vân Lâm lạnh lùng- Cái ý tứ của tôi, cô nương nên minh bạch, nhị ca của tôi dù thực sự có chết đi nữa, cô nương cũng không hề vì người mà rỏ giọt lệ thương tâm. Nhị ca tôi sống hay chết, cái đó không thành vấn đề đối với cô giờ thì những lời nói của Đinh Vân Lâm là những ngọn roi, những mũi châm quất vào tim, đâm vào óc Mã Phương như trước kia, nàng đã nói những lời cay độc với Phó Hồng biến sắc Vân Lâm bồi luôn- Cô nương muốn cho tôi đi giết một người để báo cừu bất quá chỉ vì cô nương hận người đó, hận như đối với Diệp Khai. Cô nương hận vì cô nương, chứ không vì nhị ca cắn môi, đoạn tiếp- Đối với nam nhân khác, cô nương hận đến mất mạng, bởi cô nương cho rằng tất cả nam nhân đều không xứng đáng với cô nương, đến phụ thân của cô nương mà cô nương cũng còn khinh thường thay, huống hồ người khác! Sở dĩ cô nương lấy nhị ca tôi là vì cô nương định mượn tay nhị ca tôi báo hận cho cô Phương Linh muốn điên lên hét lớn- Ta biết, ngươi hận ta, chỉ vì ta muốn nhị ca ngươi tìm bắt ngươi đưa về nhà. Còn ngươi thì lại thích lang thang đó đây với con chó hoang Diệp Vân Lâm hừ lạnh- Phải! Ta thích lưu lãng khắp sông hồ với hắn bởi vì ta yêu lùng nhìn Mã Phương Linh, nàng tiếp- Đương nhiên ngươi biết ta yêu hắn, nên ngươi tật đố, ngươi bảo nhị ca làm áp lực, ly khai bọn ta, bởi ngươi cũng yêu hắn, yêu chết Phương Linh bật cười cuồng dại- Ta yêu hắn?... Ta chỉ cầu nguyện cho hắn chết sớm thì có!Đinh Vân Lâm lắc đầu- Hiện tại, ngươi giận hắn, bởi ngươi biết hắn không bao giờ yêu ngươi! Tình yêu không được đáp lại, ngươi quyết hủy diệt con người mà ngươi yêu, quyết phá tan mọi hạnh phúc của người ngươi yêu. Ta còn lạ gì mẫu người độc ác của ngươi, ăn không được thì phá cho hôi cái đó! Ngươi nên chết đi là phải hơn, sống làm gì cho bẩn mắt thiên hạ!Mã Phương Linh vẫn còn cười cuồng dại, nhưng giọng cười biến dần thê thảm như tiếng tại, không rõ nàng gào khóc hay cười nàng quay đầu về phía Phó Hồng Tuyết khàn giọng hỏi- Ngươi muốn giết ta, sao không bước tới mà giết?Phó Hồng Tuyết không hề nhìn nàng, nhưng hắn bước tới, hắn muốn đối diện với Đinh Vân Phương Linh vụt chạy đến, ôm chầm lấy hắn, quát- Nếu ngươi không giết ta, thì hãy đưa ta đi, vô luận đến điïa phương nào, ta cũng theo ngươi! Vô luận ngươi bảo làm gì, ta cũng tuân Hồng Tuyết lạnh người, không tưởng nàng trơ trẽn đến cỡ Phương Linh lại òa lên thốt qua nức nở- Chỉ cần ngươi mang ta theo ngươi, thậm chí ngươi bảo ta đưa ngươi đi tìm gia gia ta, ta cũng sẵn sàng đưa ngươi Hồng Tuyết chợt co cánh chỏ, thúc vào bụng Phương Linh khuỵu lưng Hồng Tuyết quát- Cút!Mã Phương Linh gượng đứng lên, mất hết niềm tự tin, sự tự tin dụ hoặc được nam nhân bằng nũng nịu hờn trừng mắt nhìn Phó Hồng Tuyết, gằn từng tiếng- Được! Ta cút! Ngươi không cần ta thì ta cút, song ta hỏi, chẳng lẽ ngươi quên đêm ấy, ngươi vồ lên mình ta như con dã thú vồ mồi! Chẳng lẽ chỉ khi nào vắng bóng người, ngươi mới dám cưỡng hiếp ta?Phó Hồng Tuyết không đáp, không quay nhìn Vân Lâm mỉa mai- Có phải là bây giờ ngươi hối hận lúc đó không đáp ứng sự đòi hỏi của hắn?Mã Phương Linh cười lạnh- Ngươi đừng đắc ý! Ngươi cho rằng Diệp Khai thực sự thích ngươi à? Nếu hắn yêu ngươi thật tình thì khi nào hắn để cho bọn ta tách rời ngươi với hắn, bắt ngươi đưa về nhà? Hiện tại, biết đâu hắn chẳng đang ôm ấp một nữ nhân nào đó? Biết đâu nữ nhân đó chẳng phải là Thúy Bình?Nàng lại cười vang, cuồng dại, vừa cười vừa lùi, lùi mãi đến rặng cây phía sau nàng ngưng còn ai thấy nàng nữa. Đinh Vân Lâm thở dài thốt- Nàng vốn là một thiếu nữ đáng thương, rất tiếc làm việc gì cũng sai lầm hết, cái sai lầm lớn của nàng là chọn sai nam Hồng Tuyết hỏi- Còn Vân Lâm đáp- Ta không Hồng Tuyết bỉu Diệp Khai...Đinh Vân Lâm chận lời- Ta sớm biết Tiểu Diệp là con người như thế nào. Dù cho hắn không ưa thích ta, cái đó cũng không sao. Chỉ cần ta ưa thích hắn là Hồng Tuyết buông nhanh- Nhưng ngươi ly khai hắn!Đinh Vân Lâm đáp- Chỉ vì ta không còn làm sao Hồng Tuyết hỏi- Tại sao?Đinh Vân Lâm căm hận- Bởi vì Đinh lão nhị của ta thừa lúc ta sơ ý, điểm vào huyệt tê nơi chân ta!Phó Hồng Tuyết cau mày- Diệp Khai không can Vân Lâm cười khổ- Tư cách gì hắn can thiệp? Đinh lão nhị là nhị ca của ta mà!Nàng chớp mắt, ánh mắt ngời lên, tiếp- Nhưng ta biết, sớm muộn gì hắn cũng đến tìm ta. Tuy có vẻ dững dưng với mọi sự, hắn xem ra cũng là một tay đa tình, ta thấy rõ hắn đau khổ khi ta bị nhị ca bắt đi!Phó Hồng Tuyết hỏi- Bây giờ ngươi có muốn đi tìm hắn không?Đinh Vân Lâm điểm một nụ cười- Trên đời, có hạng người, vĩnh viễn không ai tìm ra, chỉ còn có cách là chờ người đó đến, Diệp Khai thuộc hạng người Hồng Tuyết nhìn nàng, thần sắc biến đổi kỳ Vân Lâm tiếp- Tuy ngươi gây thương thế cho nhị ca ta, ta vẫn không trách Hồng Tuyết bâng quơ- Ạ?Đinh Vân Lâm tiếp- Tuy nhiên, ngươi phải hiểu, chẳng phải ta nói thế là vì ta hận nhị ca ta bắt ta đưa về nhà đâu nhé!Phó Hồng Tuyết lại ạ lên một Vân Lâm tiếp- Nhờ ngươi chặt đứt cánh tay, nên y thức ngộ thực chất của mẫu người Mã Phương Linh. Nếu không mất một cánh tay ngày nay, thì y sẽ còn bị Mã Phương Linh lung lạc đến độ mất cả sáng suốt, và hậu quả tai hại đến cả giòng họ Đinh của ta cũng nam nhân kết hợp với một nữ nhân điêu ngoa, giảo hoạt thiếu thành tâm, thực ý thì chắc chắn là không hưởng hạnh phúc rồi, và chỉ đến ngày mà chờ một kết cuộc thê thảm thôi!Đinh Vân Lâm tiếp- Cho nên, từ phút giây này ngươi có thể đi, ngươi càng đi gấp càng hay, đừng để cho nhị ca ta thấy ngươi khi tỉnh Hồng Tuyết không Vân Lâm chờ mãi, chẳng thấy hắn nhích động, bèn hỏi- Tại sao ngươi không đi!Phó Hồng Tuyết đáp- Vì ta đang suy nghĩ về một Vân Lâm hỏi- Việc gì?Phó Hồng Tuyết đáp- Ta không biết có nên giải huyệt cho ngươi hay không, để ngươi đi theo ta, hay là ta phải bế Vân Lâm biến sắc. Nàng kêu lên thất thanh- Ngươi có ý tứ gì?Phó Hồng Tuyết tiếp- Ý tứ của ta là mang ngươi đi theo ta!Đinh Vân Lâm hét lên- Ngươi điên!Phó Hồng Tuyết lạnh lùng- Ta không điên! Ta biết ngươi không bao giờ chịu đi theo ta!Đinh Vân Lâm kinh hãi, bỗng khoát tay, mấy chiếc lục lạc vàng khua vang leng lạc bay ra, đánh vaò các yếu huyệt Nghinh Hương, Thiên Thực, Huyền cơ của Phó Hồng cách giữa nhau rất gần, nàng lại xuất thủ cực Hồng Tuyết không né tránh, nhưng ánh đao chớp chiếc lục lạc biến thành sáu ánh đao tắt, thanh đao chui vào vỏ, còn bàn tay Phó Hồng Tuyết thì chụp đúng cổ tay xách nàng lên, quàng nhanh tay, ôm ngang hông Vân Lâm gào thét vang ầm lên- Tên thọt chân vô liêm sĩ! Buông ta Hồng Tuyết không nghe xe, có xa phu, trên đường có khách bộ hành qua lại, ai ai cũng kinh Hồng Tuyết chẳng thấy ôm Đinh Vân Lâm chặy về hướng đông vùng núi, núi cao chót Vân Lâm không gào thét nàng có làm gì, Phó Hồng Tuyết cũng lờ đi, cứ chạy vừa sợ, vừa giận tự hỏi Phó Hồng Tuyết mang nàng đi đâu, và để làm gì Nàng nhận thấy hắn mất bình thường, có thể là hắn đang điên loạn cũng nhớ, Mã Phương Linh nói câu này- Chỉ tại những nơi vắng vẻ người, ngươi mới dám gian dâm ta!Câu nói đó thật là đáng sợ trong lúc lên cao, không khí càng Vân Lâm bắt đầu Hồng Tuyết đặt nàng xuống, lạnh lùng nhìn nàng hỏi- Ngươi sợ?Đinh Vân Lâm vụt cười khan- Ta sợ cái gì? Tại sao ta sợ?Dĩ nhiên, nàng cười rất miễn cưỡng, song cũng còn duyên dáng, không đến nỗi khó trông tiếp- Chẳng lẽ ta sợ ngươi! Ngươi là bằng hữu của Tiểu Diệp, bằng hữu của Tiểu Diệp là bằng hữu của ta, ta đi sợ bằng hữu sao?Phó Hồng Tuyết hỏi- Còn cừu nhân của hắn?Đinh Vân Lâm chớp mắt- Mường tượng hắn không có cừu nhân!Phó Hồng Tuyết lạnh lùng thốt- Nếu hắn có cừu nhân, đương nhiên là cừu nhân của ngươi!Đinh Vân Lâm gật đầu- Có thể làm như vậy, chỉ vì...Phó Hồng Tuyết chận lời- Chỉ vì trên đời này, người thân cận nhất của ngươi là hắn!Đinh Vân Lâm mỉm này nàng cười thật sự, một nụ cười chân chánh, ôn nhu, ngọt đến Diệp Khai, là nàng biến thành dịu hiền Hồng Tuyết hỏi- Nếu biết có người có thể giết hắn, thì ngươi phải làm sao?Đinh Vân Lâm lắc đầu- Không ai có thể giết hắn, không ai giết nổi hắn!Phó Hồng Tuyết hỏi- Giả như có?Đinh Vân Lâm cắn môi- Ta sẽ không bao giờ dung tha kẻ đó, ta không hề tuyển chọn thủ đoạn. Bằng mọi cách, bằng mọi giá ta quyết đối phó với kẻ đó!Phó Hồng Tuyết lập lại- Không chọn thủ đoạn!Đinh Vân Lâm lắc đầu- Nhất định không!Rồi nàng tiếp- Tuy ta không ác độc, song ta cũng dám ác độc với kẻ nào hãm hại Tiểu Diệp. Ta có thể cắn kẻ đó đứt từng mảnh thịt mà nhai tươi, nuốt sống!Nàng chợt rung người, mường tượng linh cảm một sự bất Hồng Tuyết quay mình, đưa lưng về nàng, hướng mặt về một cái gò chưa mọc trên gò, hiển nhiên là một cái gò mới được đắp Vân Lâm hỏi- Gò gì thế?Phó Hồng Tuyết đáp- Một nấm Vân Lâm biến sắc- Mộ? Sao ngươi biết là một nắm mộ?Phó Hồng Tuyết đáp - Ta biết, vì chính tay ta đắp thinh của hắn bốc lạnh, hơn cái lạnh của gió, tuyết nơi lưng chừng núi cao lạnh của âm thanh đó chuyển nhanh khắp người Đinh Vân Lâm, làm cho nàng run lên, dù nàng không nhát gan lắm!Một lúc sau, nàng hỏi- Người nằm dưới mộ là ai?Phó Hồng Tuyết đáp- Ngươi thân cận của ta!Đinh Vân Lâm kêu lên- Ngươi... ngươi yêu nàng đến thế?Phó Hồng Tuyết gật đầu- Tình cảm của ta dành cho nàng thâm hậu hơn tình cảm của ngươi và Diệp Khai!Đinh Vân Lâm gượng cười- Ta hy vọng nàng chết không phải vì bị người khác giết. Chứ nếu nàng bị ai đó giết thì chắc là ngươi cắn kẻ đó từng mảng thịt, từng mảng, mà nhai tươi nuốt sống rồi!Phó Hồng Tuyết trầm giọng- Nàng bị người khác giết!Đinh Vân Lâm giật mình, lẩm nhẩm- Nơi đây, gió lạnh quá!Phó Hồng Tuyết thốt- Ngươi đừng lo cho nàng. Bây giờ thì nàng không còn sợ lạnh nữa!Đinh Vân Lâm lắc đầu- Nhưng ta sợ!Phó Hồng Tuyết hỏi- Sợ ta?Đinh Vân Lâm đáp- Sợ lạnh!Phó Hồng Tuyết lạnh lùng- Ta sẽ chôn ngươi, ngươi hết sợ lạnh. Gió không quét sâu xuống lòng đất Vân Lâm cười gượng gạo hơn- Cái đó thì ngươi khỏi nhọc công lo nghĩ, bởi ta chưa chết mà!Phó Hồng Tuyết thốt- Nhưng nàng đã chết rồi! Ngươi chưa chết tại sao nàng lại phải chết? Tại sao?Giọng hắn biểu lộ một niềm oán độc vô thêm Đinh Vân Lâm đáp- Mỗi cá nhân đều phải chết, bất quá chết sớm hay chết muộn vậy thôi! Cái số của nàng rất vắng như vậy, thôi thì ngươi cũng đành đi! Thương tâm mà làm gì?Phó Hồng Tuyết hỏi- Diệp Khai chết, ngươi thương tâm hay không?Đinh Vân Lâm ấp úng- Ta... ta...Phó Hồng Tuyết chận luôn- Ngươi không thương tâm, chỉ vì Diệp Khai chưa chết, Diệp Khai không thương tâm chỉ vì ngươi chưa chết. Nhưng nàng thì... nàng đã chết rồi !....Đột nhiên hắn quay mình, trừng mắt nhìn Đinh Vân Lâm, ánh mắt chớp lửa sáng ngời, lửa phẫn nộ, lửa cừu cao giọng tiếp- Tại sao ngươi không hỏi, ai giết nàng?Con tim trầm xuống, khí uất bốc lên, nàng không thốt thành lời!Nàng uất ức vì cuộc đối thoại bất đắc dĩ này!Phó Hồng Tuyết tiếp- Ngươi không hỏi ta, là vì ngươi biết ai giết nàng, phải không?Đinh Vân Lâm vụt hét to- Ta không biết! Làm sao ta biết được!Phó Hồng Tuyết trầm giọng- Đáng lẽ ngươi phải biết!Đinh Vân Lâm hừ một tiếng- Tại sao?Phó Hồng Tuyết gằn mạnh- Vì, người giết nàng là Diệp Vân Lâm hét- Vô lý! Không thể có việc đó! Ta luôn luôn ở bên cạnh hắn, ta bảo chứng hắn không bao giờ giết người!Phó Hồng Tuyết hỏi- Đêm qua, ngươi có cùng đi chung với hắn không?Đinh Vân Lâm nín sớm hôm qua, nàng đã bị Đinh Linh Trung bắt đi theo y đó, nàng không còn gặp Diệp Khai Hồng Tuyết tiếp- Ngươi biết đêm qua, hắn ở đâu chăng? Hắn làm gì chăng?Đinh Vân Lâm cúi đầu. Nàng làm sao biết được?Phó Hồng Tuyết lấy ra một thanh đoản đao, mỏng và quăng trước mặt nàng, hỏi- Ngươi nhận ra vật của ai chứ!Đinh Vân Lâm cúi thấp nhận được thanh đao. Mường tượng đao cắm nơi con tim lúc sau, nàng ngẩng đầu lên, cao giọng thốt- Diệp Khai là ta, ta là Diệp Khai, nếu ngươi nhận là Diệp Khai giết nàng thì cứ giết ta!Phó Hồng Tuyết hỏi- Ngươi bằng lòng chết cho hắn?Đôi mắt sáng lên, Đinh Vân Lâm không do dự- Phải!Phó Hồng Tuyết nắm chặt đôi nhớ đến nụ cười ôn như của Thúy Bình, nụ cười cuối phút giây hắn muốn quật mồ, nhìn lại mặt nàng, nhìn lại nụ cười Vân Lâm giục- Ngươi muốn giết ta, cứ lại đây mà giết?Phó Hồng Tuyết trầm ngâm một lúc lâu, mới từ từ đáp- Ta không tưởng giết ngươi!Đinh Vân Lâm trầm giọng- Vậy ngươi tưởng cái gì?Phó Hồng Tuyết lắc đầu- Không tưởng gì Vân Lâm hỏi- Vậy ngươi mang ta đến đây, để làm gì?Nàng lộ vẻ sợ hãi rõ rệt. Chết, nàng không sợ, nàng chỉ sợ hắn hành hạ vũ nhục Hồng Tuyết lại suy nghĩ giây lâu, rồi lạnh lùng thốt- Ngươi có nói, sớm muộn gì hắn cũng đến tìm Vân Lâm gật đầu, cất cao giọng- Đương nhiên là hắn đến tìm ta, hắn tuyệt đối không phải là kẻ vô Hồng Tuyết nhìn ra phương trời xa, rồi từ từ thốt- Nơi đây, an tĩnh lắm. Nếu hắn chết an ổn tại chốn này thì đúng là hắn có diễu phúc hơn người, như thế là cao xanh ưu đài hắn ghê!Đinh Vân Lâm giật mình- Ngươi đợi hắn đến?Phó Hồng Tuyết không đáp, nhìn xuống thanh đao đã nhiễm quá nhiều máu. Máu của người lớp trước, máu của người lớp sau. Máu do cả hai bàn tay của hai thế hệ khơi Vân Lâm rung rung giọng, thốt- Nhưng hắn đâu có biết ta ở đây?Phó Hồng Tuyết điềm nhiên- Hắn có thể Vân Lâm hỏi- Tại sao?Phó Hồng Tuyết giải thích- Nhiều người trông thấy ta mang ngươi đi về phía Vân Lâm lại hỏi- Dù hắn có đến đây đi nữa, thì sao? Chẳng lẽ thực sự ngươi muốn giết hắn?Phó Hồng Tuyết nín lặng, như thanh đao im lặng. Đao không bao giờ lên tiếng, nhưng đao giết người như Vân Lâm lớn tiếng tiếp- Thực sự ngươi có thể hạ độc thủ? Chẳng lẽ ngươi quên những gì hắn đã làm cho ngươi ngày trước? Nếu không có hắn, liệu ngươi còn sống đến hôm nay chăng?Phó Hồng Tuyết thống khổ quá!Hắn gằn từng tiếng- Hắn để cho ta sống, là muốn cho ta chịu dày vò cùng cực trong niềm thống khổ vô Vân Lâm hiểu, sống với niềm thống khổ dày vò, ray rứt triền miên là kéo dài một cực hình, thà chết đi, còn sướng ý tưởng đó, Phó Hồng Tuyết hận Diệp Khai, hận tràn lòng, tự nhiên hắn không ngần ngại giết chàng. Bởi, hắn không cho rằng chàng thi ân, mà cứ nghĩ là chàng có thâm đâm sợ hơn Phó Hồng Tuyết, nàng rung giọng thốt- Hắn từng nói với ta, ngươi hành sự tuy đáng sợ song cái tâm của ngươi rất thiện lương. Thế ngươi... ngươi biến thành tàn độc từ bao giờ?Phó Hồng Tuyết nhìn thanh đao nơi tay, không nói gì?Chừng như có mưa nơi chân trên núi, sương mù nặng hạt, thấm ướt y phục của Đinh Vân Lâm, nàng nghe lạnh hầu như hết chịu nổi!Rồi cái đói lại đến, dạ dày cào cấu từng Hồng Tuyết ngồi ỳ một chỗ, bất lẽ hắn không lạnh, không đói! Hắn là con người gỗ sao?Chừng như vượt quá mức kiên nhẫn, bình tĩnh, Đinh Vân Lâm cuối cùng buột miệng thốt- Có thể hắn không đến!Phó Hồng Tuyết nín Vân Lâm lại hỏi- Giả như ba hôm nữa, hắn mới đến, ngươi vẫn ở đây chờ đủ ba hôm?Lâu lắm, Phó Hồng Tuyết đáp- Ba năm nữa hắn mới đến, ta chờ đủ ba Vân Lâm kêu lên- Rồi ngươi cũng bắt ta ở đây đủ ba năm với ngươi?Phó Hồng Tuyết hỏi lại- Ta chờ được, sao ngươi không chờ được?Đinh Vân Lâm đáp- Chỉ vì ta là con người!Phó Hồng Tuyết không cáu- Ạ?Đinh Vân Lâm tiếp luôn- Nếu là con người, thì không ai đợi ba năm. Dù cho ba hôm, cũng không thể chờ Hồng Tuyết điềm nhiên- Ạ?Đinh Vân Lâm tiếp- Nếu ngươi bắt ta ngồi đây chờ, dù không chết lạnh cũng phải chết Hồng Tuyết không Vân Lâm tiếp- Thực ra, ngươi không cần phải đợi. Ngươi có thể xuống núi tìm hắn, như vậy còn dễ chịu hơn là ngồi đây Hồng Tuyết không Vân Lâm trầm giọng- Tại sao ngươi không nói gì hết? Chẳng lẽ...Nàng bỏ dở câu nói vì nàng phát giác Phó Hồng Tuyết mất dưới, tiếng mưa còn vọng lên. Trước mắt Đinh Vân Lâm là lớp sương nhìn ra, chẳng thấy gì gọi to- Phó Hồng Tuyết!... Ngươi ở đâu?... Trở lại đây!Không có tiếng Vân Lâm rung Phó Hồng Tuyết đó, nàng sợ, mất Phó Hồng Tuyết rồi, nàng sợ phút giây này, nàng mới cảm thấy cô độc và tịch mịch là những cái gì đáng sợ nhất quá Phó Hồng Tuyết đi đâu đó trong chốc lát, thế mà nàng cũng sợ tịch mịch cô độc như muốn chạy đi, song đôi chân bị điểm huyệt cứng đờ, làm sao chạy được?Bây giờ thấm thía cái cô độc, tịch mịch nàng sanh đồng tình với Phó Hồng đáng thương quá có giọt nước rơi trong bàn tay nàng, nàng nhìn xuống bàn phải giọt mưa, không phải giọt là máu!Bất giác, nàng xỉu tỉnh lại, nàng nhận ra mình nằm cạnh đống lửa, trong mình cồm cộm những vật gì ấm Hồng Tuyết ngồi gần đống lửa, lột da một con thỏ rừng, cào than quăng nó vào, chứng tỏ là mình không phải vì thấy máu mà sợ đến xỉu, nàng thốt- Lạnh quá, ta không chịu nổi phải ngất đi!Đoạn nàng hỏi- Chính ngươi gầy ngọn lửa đó?Phó Hồng Tuyết gật đầu- Chúng ta không thể ăn sống con thỏ Vân Lâm hỏi tiếp- Ai nhét những vật ấm vào mình ta? Ngươi?Phó Hồng Tuyết gật Vân Lâm hét- Ai cho phép ngươi sỗ sàng thế?Phó Hồng Tuyết cười mỉa- Đáng lẽ ta không nên làm thế! Ta nên lột trần ngươi, quăng vào lửa, nướng chín mà ăn, khỏi phải đi bắt Vân Lâm run sợ, giữ rịt y phục, sợ Phó Hồng Tuyết làm Hồng Tuyết không nhìn nàng, chăm chú nhìn con thỏ, khi thịt chín rồi, hắn xé làm hai phần, trao phần nhiều hơn cho Vân Lâm vui Phó Hồng Tuyết chia cho nàng phần ít hơn, hẳn là nàng thì ăn, đói quá ăn phải ngon, chứ thịt thiếu muối nêm, nhạt nhẽo quá, lúc thường không ai nuốt được xong, Phó Hồng Tuyết đứng lên, lạnh lùng hỏi- Ngươi tự cởi y phục được chăng?Đinh Vân Lâm biến sắc, kêu lên- Ngươi... ngươi có ý tứ gì?Phó Hồng Tuyết đáp- Ta không muốn ngươi chết lạnh, chết bịnh! Ngươi không tự cởi được, ta cởi cho!Đinh Vân Lâm phát hiện ra, lửa tắt, vật ấm trong mình lạnh, y phục ướt trở lại, đất cũng ướt y phục đó, nằm trên đất đó, dù con người bằng gỗ, gỗ cũng phải có thể nào nàng để thân mình trần truồng trước mắt một nam nhân không phải là Diệp Khai?Nàng cắn mạnh môi, hỏi- Ngươi có gian dâm Mã Phương Linh chăng?Phó Hồng Tuyết cố đè nén cơn thống khổ, gật đầu!Đã làm việc gì, hắn không chối. Hắn chưa gian dâm, bất quá chỉ cưỡng bức thôi, và sự việc bị ngăn trở vì Diệp Khai xuất Vân Lâm hỏi- Ngươi có thể cưỡng gian ta chăng?Phó Hồng Tuyết hỏi lại- Ngươi đề tỉnh ta?Đinh Vân Lâm đáp- Hiện tại, nếu ngươi muốn, thì ta không thể nào phản đối. Nhưng ta hy vọng ngươi hiểu một việc...Phó Hồng Tuyết chờ nghe...Đinh Vân Lâm tiếp- Trừ Diệp Khai ra, bất cứ nam nhân nào mó đến ta, là ta mửa liền. Bởi vì ta cho rằng trên đời này không nam nhân nào sánh được với khổ và cừu hận bừng lên ánh mắt, Phó Hồng Tuyết không nói Vân Lâm tiếp- Ngươi hận hắn có thể không phải vì hắn giết Thúy Bình mà là vì ngươi biết, vĩnh viễn ngươi không sánh kịp Hồng Tuyết chụp áo nàng, nhấc bỗng nàng lên, rung giọng thốt- Ngươi lầm!Đinh Vân Lâm lắc đầu- Ta không lầm!Phó Hồng Tuyết tiếp- Ngươi không nên bức ta!Hắn đặt nàng xuống, xé tét chiếc áo nàng ngã ra, gió lạnh quét ngang bộ ngực trắng nhu tuyết của tuôn lệ, nghiến răng rít lên- Ta không lầm, chính Tiểu Diệp lầm! Tiểu Diệp nhận xét lầm ngươi. Ngươi không là con người, ngươi là súc sanh!Phó Hồng Tuyết rung người lên, bỗng ngã xuống, co rúm thân hình, gân giật mạnh, sùi bọt Vân Lâm kinh nghe nói, Phó Hồng Tuyết có bịnh kín, song không tưởng bệnh hắn dễ phát như phát đáng Phó Hồng Tuyết, Đinh Vân Lâm một lần nữa thương xót hắn quá nàng làm sao giúp hắn được gì, bởi nàng không cử động lúc đó, có tiếng chân vang chân nhẹ, nhưng hổn độn, chứng tỏ có nhiều người Vân Lâm thầm nghĩ- Chẳng phải Diệp Khai! Nếu hắn đến chẳng bao giờ có kẻ đi theo trầm con tim xuống, chờ thu, khuya, giữa cảnh tuyết giá lạnh lùng, còn ai có hứng thú đến đây?Tiếng chân dừng lại ngoài sơn tắt, than còn, thỉnh thoảng lửa bùng lên vì một vài đoạn cây thừa bốc ánh sáng, là có nên, bên ngoài động, người dừng chân, nghe ngóng người bên trong. Một lúc lâu, có kẻ ướm hỏi - Bằng hữu nào trong động đó, xin cho biết quý danh cao tánh. Đinh Vân Lâm cắn môi, tránh phát âm hy vọng họ không vào liền, và Phó Hồng Tuyết qua nhanh cơn bệnh. Một thanh đao từ bên ngoài thọc vào, rồi Đinh Vân Lâm trông thấy người cầm lên núi, có nhiều vào động, chỉ có một đó có gương mặt trắng xanh, da láng, chớp chớp mường tượng chiếc nạ bằng đồng nhìn thoáng qua Phó Hồng Tuyết, rồi nhìn sang Đinh Vân thịt nàng hiện lộ dưới lớp y phục rách tả dâm đãng ngời lên nơi ánh mắt người thở phào, xuôi tay đao, hắn không còn xem hai người nằm đó đáng sợ mở mắt to hơn, nhìn hau háu Đinh Vân Vân Lâm nổi giận hỏi- Ngươi nhìn cái gì? chẳng lẽ chưa bao giờ ngươi thấy một nữ nhân?Người đó mỉm cười, lấy đầu chân hất vào mình Phó Hồng Tuyết hỏi- Gã là chi của ngươi?Đinh Vân Lâm gắt- Ngươi không cần biết!Người đó hỏi- Có phải hắn là kẻ đã đánh đuổi Quan Đông Vạn Mã Đường chạy bỏ cơ nghiệp chăng? Hắn là Phó Hồng Tuyết phải không?Đinh Vân Lâm hỏi lại- Sao ngươi biết?Người đó đáp- Ta vốn đi tìm hắn đấy!Đinh Vân Lâm trố mắt- Tìm hắn để làm gì?Người đó đáp- Ta tìm hắn để nhờ hắn làm một việc. Nhờ hắn giết một cười lớn, tiếp- Nhưng bây giờ thì hắn chỉ còn chờ người đến giết? Hắn còn làm gì được ai trong tình trạng đó?Đinh Vân Lâm cười lạnh- Nếu ngươi có ý tưởng đó, thì chắc chắn là ngươi sẽ hối hận đó cười âm trầm- Ta còn có ý tưởng khác Vân Lâm hỏi- Ý tưởng gì?Người đó đáp- Thấy một nữ nhân phơi ngực như ngươi, lại đẹp, lại trẻ, thì nam nhân sẽ có ý tưởng như thế nào! Chắc ngươi cũng hiểu chứ!“Biên Thành lãng tử” là bộ truyện nói về Diệp Khai – truyền nhân của Tiểu Lý Phi Đao. Tuy nhiên, nhân vật để lại nhiều ấn tượng nhất cho người đọc, lại là Phó Hồng Tuyết – Cổ Long đệ nhất với kiếm hiệp Kim Dung, vốn rất ưa chuộng “kiếm” – thứ vũ khí của bậc quân tử theo quan niệm Trung Hoa và bỏ qua những thứ vũ khí khác. Trong kiếm hiệp Cổ Long, vai trò của thanh đao đã được “nâng tầm”, trở thành một thứ vũ khí có “hồn” với những cá tính riêng biệt của người sở hữu nó. Nhắc đến “đao”, người ta sẽ không thể bỏ qua Tiểu Lý Phi Đao Lý Tầm Hoan và Phó Hồng Tuyết, hai vị “thần” trong lòng những người yêu nhiên, Tiểu Lý Phi Đao vẫn là người nổi tiếng hơn cả bởi cái lệ “không trượt bao giờ” của Lý Tầm Hoan. Thế nhưng xét cho cùng, nếu xếp “Tiểu Lý Phi Đao” vào bộ “đao” thì có lẽ sẽ có đôi chút khiên cưỡng, bởi đó vốn dĩ là một thứ ám khí. Chính vì thế, trong lòng nhiều người, Phó Hồng Tuyết mới thực sự là thanh đao mạnh nhất trong kiếm hiệp Cổ Hồng Tuyết được số mệnh định sẵn sinh ra là để báo thù, được nuôi dạy chỉ để báo thù, bởi vậy, đao của y cũng là để báo thù. Suốt cuộc đời dùng đao, Phó Hồng Tuyết chỉ luyện một thế rút đao duy nhất, và biến thanh đao của mình thành thanh đao nhanh nhất. Y đã đạt đến cảnh giới “rút sau mà luôn đến trước”, cũng chính là cảnh giới “hậu phát chế nhân” mà kiếm hiệp Kim Dung hay nhắc chuyện về bi kịch cuộc đời Phó Hồng Tuyết bắt nguồn từ vụ án ở Mai Hoa Am 20 năm về trước. Hồi đó, có ba môn phái nổi tiếng trong giang hồ là Vạn Mã Đường, Võ Lâm Trung Nguyên và Ma giáo. Vào một ngày tuyết dày đặc, cha của Phó Hồng Tuyết là Bạch Thiên Vũ – vốn là một cao thủ trong võ lâm, bị giết hại bởi chính người huynh đệ đã phản bội mình đó là Mã Không Quần. Mẹ của Phó Hồng Tuyết là Đại Công chúa của Ma giáo – Hoa Bạch Phượng đã vượt qua rào cản, mâu thuẫn giữa các bang phái để tiến đến với Bạch Thiên Vũ. Trong phim, giữa Võ Lâm Trung Nguyên và Ma giáo vốn tồn tại hiềm khích không thể hóa giải. Tình yêu của hai người bị phản đối đỉnh điểm, trong lúc bị sát hại, Hoa Bạch Phượng mang thai, bị Mã Không Quần đâm nhưng không chết. Tiểu Lý Phi Đao – Lý Tầm Hoan bạn thân của Bạch Thiên vũ đã đến cứu giá nhưng không kịp. Trong phi, Lý Tầm Hoan đã đánh tráo Diệp Khai vốn là con đẻ thật sự của Bạch Thiên Vũ và Hoa Bạch Phượng với Phó Hồng Tuyết. Còn trong nguyên tác tiểu thuyết kiếm hiệp thì Đinh Bạch Vân – vốn là vợ cả của Bạch Thiên Vũ, đã đánh tráo con vì đánh Thành Lãng Tửlà câu chuyện về Phó Hồng Tuyết theo lời mẹ đến Biên thành để trả thù cho cha là Bạch Thiên Vũ—bị hãm hại ở Mai Hoa Am vào mười tám năm trước. Ở Biên thành, Phó Hồng Tuyết gặp Diệp Khai, một lãng tử với thân phận bí ẩn, và cả hai bị cuốn vào những âm mưu liên quan đến vụ án năm xưa. Giết Bạch Thiên Vũ không chỉ có một mình Mã Không Quần mà vẫn còn những người khác và họ, khi biết con trai Bạch Thiên Vũ đang truy sát Mã Không Quần để trả thù, tất nhiên không ngồi yên chịu chết. Cuối truyện, vì ngăn Phó Hồng Tuyết giết Mã Không Quần, tiếp tục bị hãm sâu trong thù hận, Diệp Khai buộc phải nói ra sự thật về thân phận cả hai Diệp Khai mới thật sự là con của Bạch Thiên Vũ và Hoa Bạch Phượng còn Phó Hồng Tuyết là một cô nhi Bạch phu nhân đánh tráo với Diệp Khai vì mục đích trừng phạt Hoa Bạch Phượng cơ bản là đánh ghen đó mà. Vì thế, mối thù của Bạch Thiên Vũ không có chút xíu gì liên quan đến Phó Hồng Tuyết. Mang theo thanh hắc đao gãy làm đôi, Phó Hồng Tuyết lê bước rời đi. Theo như lời Diệp Khai trongCửu Nguyệt Ưng Phivà một số chi tiết trongThiên Nhai Minh Nguyệt Đaothì sau đó, Phó Hồng Tuyết trở về phụng dưỡng Hoa Bạch Phượng và chuyên tâm luyện đao pháp cho đến sự kiện trongThiên Nhai Minh Nguyệt vậy, Hoa Bạch Phượng đã nhận nhầm Phó Hồng Tuyết làm con đẻ, bà đã luyện trong 20 năm ép Phó Hồng Tuyết chỉ ghi nhớ tới hai chữ báo thù. Bà ép buộc Phó Hồng Tuyết học thứ võ công khó nhất, cầm thanh hắc đao tàn độc nhất để tế máu kẻ thù đã giết cha là một người mạnh mẽ, nhưng cuộc đời của Phó Hồng Tuyết lại tràn đầy bi kịch. Trong suốt bao nhiêu năm, cả cuộc đời y chỉ tồn tại hai chữ “báo thù”. Báo thù đối với y là nghĩa vụ thiêng liêng, là thứ giúp y “sống”. Ấy vậy mà, khi đại thù giết cha sắp thành công, y lại phát hiện ra, thật ra mối thù đó không thuộc về y, người bị giết hại cũng không phải cha y. Bi kịch lên đến đỉnh điểm khi lẽ sống của Phó Hồng Tuyết, bỗng chốc biến thành một thứ tro tàn. Với thanh hắc đao gãy làm đôi, Phó Hồng Tuyết lê bước rời đi. Kết thúc của hệ liệt “Biên Thành lãng tử” là tiền đề để mở ra sự kiện sau đó trong bộ “Thiên Nhai Minh Nguyệt đao”.Đến“Biên Thành Lãng Tử”, độc giả biết đến một Phó Hồng Tuyết 18 tuổi bị hận thù bóp nghẹt linh hồn, rất khác một Phó Hồng Tuyết 38 tuổi dù bị người hãm hại đến tột cùng đau khổ cũng không hề hận người, và đúng như câu “yêu nhau yêu cả đường đi lối về”. Người đọc có thể thấy mâu thuẫn trong hai nhân vật Tiểu Phó và Đại Phó không phải hai nhân vật khác nhau mà là hai giai đoạn trong quá trình phát triển của một nhân vật. Người đọc hay nói tác giả Cổ Long “ác” với nhân vật Phó Hồng Tuyết khi bao nhiêu bi kịch đều đổ dồn xuống đầu Phó Hồng Tuyết. Thế nhưng, bác vẫn dành cho Phó Hồng Tuyết rất nhiều tình cảm và tâm huyết, bằng chứng là bác đã xây dựng một Phó Hồng Tuyết gần như hoàn chỉnh về mặt phát triển tính cách từ một thiếu niên nóng nảy trongBiên Thành Lãng Tửcó chi tiết nói rằng Phó Hồng Tuyết vốn rất nhiều tình cảm, đầy nhiệt huyết nhưng phải kìm nén tất cả cảm xúc của mình vì báo thù, mù quáng vì thù hận trong“Biên Thành Lãng Tử”trở thành một người đàn ông trưởng thành, điềm tĩnh trong“Thiên Nhai Minh Nguyệt Đao”. Trong quá trình phát triển tính cách nhân vật đấy, nét xuyên suốt và nổi bật ở con người Phó Hồng Tuyết là nghị lực và sự kiên cường đáng ngưỡng mộ. Những đau khổ mà anh gánh chịu dù chỉ một trong số đó thôi cũng đủ cho nhân vật khác hắc hoá, thế nhưng Phó Hồng Tuyết không bao giờ. Có lúc anh xuống đáy tuyệt vọng nhưng Phó Hồng Tuyết vẫn có thể vùng lên, chặt đứt gông xiềng trói buộc để hướng đến ánh sáng. Nếu bạn xót xa cho Phó Hồng Tuyết ở đoạn kết“Biên Thành Lãng Tử”thì hãy yên tâm, đến đoạn kết“Thiên Nhai Minh Nguyệt Đao”, anh đã trút bỏ đau khổ và tìm được “minh nguyệt” của mình ý nghĩa của “minh nguyệt” trong tựa truyện.Bi kịch là thế, nhưng hình ảnh của Phó Hồng Tuyết vẫn in sâu vào tâm trí người đọc kiếm hiệp Cổ Long. Tay trắng, trắng như bạch tuyết; đao đen, đen như cái chết. Tay của Phó Hồng Tuyết không bao giờ rời khỏi chuôi đao, và chiếc chân què thì cứ thế lết đi. Chu Nhất Long thể hiện sự lạnh lùng băng giá của cả nhân vật, một vai diễn với trái tim nồng ấm ẩn chứa sau một vẻ cô độc, lạnh lùng.***“Mã Phương Linh thấy gì?Thị trông thấy sáu thứ Một góc áo trắng cùng một thanh huyết kiếm, một góc áo đen cùng một thanh cổ đao, và cuối cùng, một góc áo xanh thẫm cùng một ngọn tiểu đao độc nhất vô Lý Phi tiểu đao phản chiếu ánh trăng. Bàn tay Mã Phương Linh run rẩy sờ lên cổ họng.”Ở một phân đoạn khác“Phó Hồng Tuyết chợt dừng chân, ngưng ánh mắt nhìn Diệp Khai, rồi gằn từng tiếngCó phải là các hạ chăng?Diệp Khai cũng dừng chân, rồi từ từ thốtCâu đó, đáng lẽ phải do tại hạ hỏi! Có phải là các hạ chăng?Hai người cùng đứng lại, cùng nhìn nhau, bất thình lình cùng Khai thốtLần thứ nhất, tại hạ thấy các hạ cười.Trích “Biên Thành lãng tử” – Cổ Long The Magic BladeThiên Nhai Minh Nguyệt Đao24 năm trước, minh chủ võ lâm Dương Thường Phong bị giết một cách thần bí, trở thành một đại huyền án trong võ lâm. 24 năm sau, Phó Hồng Tuyết – hiệu xưng con trai duy nhất của Dương Thường Phong đột nhiên xuất hiện, triển khai báo thù. Diệp Khai, con thứ của Dương Thường Phong, người từ nhỏ đã hoán đổi thân phận với Phó Hồng Tuyết, dùng kế để Châu Đình chiếm được tình cảm của Phó Hồng Tuyết. Nào ngờ Châu Đình lại yêu Phó Hồng Tuyết. Để giúp người yêu Yến Nam Phi đoạt lấy ngôi minh chủ võ lâm, Minh Nguyệt Tâm tìm cách diệt trừ Phó Hồng Tuyết, nhưng dần dà lại nảy sinh tình cảm. Trên con đường báo thù, Phó Hồng Tuyết phải trải qua rất nhiều nguy cơ và trở ngại. Chàng phải chịu đựng sự khảo nghiệm của thiện và ác, ái và hận, trung thành và bội phản. Dưới sự giúp đỡ của Diệp Khai cùng Châu Đình và Minh Nguyệt Tâm, Phó Hồng Tuyết đã phá tan được trùng trùng âm mưu của Yến Nam Phi, Hướng Ứng Thiên, Công tử Vũ, Dương Phu Nhân… đồng thời tìm ra bí mật đằng sau cái chết của Dương Thường Phong và thân thế của mình, tìm lại được tình sách tậpTập 1. Thập tự đao46phPhó Hồng Tuyết Chung Hán Lương xuất hiện tại tiệc mừng thọ của Hướng Ứng 2. Theo dõi46phNhờ Tiểu Vũ nói nên Phó Hồng Tuyết mới biết Châu Đình đã cứu rất nhiều 3. Liên thủ46phDiệp Khai Trần Sở Hà giao thủ với Nam Cung Linh Mao Hiểu Đồng trong 4. Kích động46phDưới sự xúi giục của Yến Nam Phi, Phó Hồng Tuyết và Diệp Khai đã ẩu đả lẫn 5. Giải độc46phDư độc trong cơ thể của Minh Nguyệt Tâm Trương Định Hàm đã được tiêu trừ 6. Tấn công46phYến Nam Phi Tống Phong Nham giết chết Lạc chưởng môn rồi giá họa cho Hồng 7. Giải thích46phPhó Hồng Tuyết Chung Hán Lương đang muốn rời đi thì gặp Châu Đình Trương Mông.Tập 8. Động thủ46phHoa Bạch Vân cầu xin Phó Hồng Tuyết đừng giết Hách Chí 9. Trêu chọc46phNam Cung Linh Mao Hiểu Đồng và Châu Đình Trương Mông nghe được âm 10. Tưởng nhớ46phDiệp Khai Trần Sở Hà đi tìm mẫu thân, Hoa Bạch Phượng vốn là công chúa Ma 11. Bám gót46phPhó Hồng Tuyết quyết định khởi hành đi tìm Hoa Bạch 12. Giải dược46phMinh Nguyệt Tâm nói với Lãnh Nguyệt và Lưu Tinh rằng nàng không giết Hoa Bạch 13. Sinh tử phù46phTề Nhất Tâm ngăn cản Châu Đình đi cứu Phó Hồng Tuyết, Nam Cung Linh bị 14. Kế sách46phChâu Đình lòng nóng như lửa đốt khi biết tin Yến Nam Phi hãm hại Phó Hồng 15. Hưởng ứng46phPhó Hồng Tuyết cả đêm không ngủ để tìm dược thảo cho Minh Nguyệt 16. Dụng tâm46phMinh Nguyệt Tâm và Châu Đình đang nói chuyện thì đám người Lãnh Nguyệt đuổi 19. Phá lệ46phHoa Bạch Phượng đột nhiên thay đổi thái độ với Phó Hồng 20. Hiểu lầm46phDiệp Khai đưa bản thảo "Diệt tuyệt thập tự đao" cho Nam Cung Linh bảo 22. Thế thân46phMinh Nguyệt Tâm nói thẳng người Phó Hồng Tuyết yêu nhất vẫn là Thúy 23. Hứa hẹn46phDiệp Khai muốn giết chết chính mình để chuộc tội thay cho Hoa Bạch 25. Cảnh giác46phNam Cung Linh biết tin Diệp Khai bị Nam Cung Bác bắt, nàng cầu xin cha thả chàng 28. Khởi động46phDiệp Khai phát hiện Châu Đình đã biến mất cùng với Khổng Tước xuất cho bạnVân Tương TruyệnSau mười năm khổ luyện, Vân Tương chính thức bước ra giang hồ. Trong quá trình đó, Vân Tương gặp gỡ Thư Á Nam và nảy sinh tình Thành Hóa Thứ 14Phim chuyển thể từ tiểu thuyết của tác giả Mộng Khê Thạch về hành trình phá án của quan lục phẩm Đường Phiếm và Cẩm y vệ tổng kỳ Tùy MônAn Thuận bị kẻ gian hãm hại phải bỏ kinh thành, vô tình gặp và yêu Dao Đình, nhưng tiêu sư và phổ thỉ không thể bên nhau. Liệu họ có vượt rào?Truy Ngư Truyền KỳHồng Lăng là cá chép tu luyện nhiều năm, gặp gỡ và phải lòng Trương Trân, một thư sinh điển trai. Chuyện tình giữa người và yêu này sẽ ra sao?Tâm Linh Pháp YMinh Xuyên là pháp y nổi tiếng nhưng có thân phận bí ẩn. Trong một lần phá án, anh bị nghi ngờ vì bức hình của anh có mặt tại hiện trường gây ánEm Là Đáp Án Của AnhMột hành trình phá án của tổ trưởng tổ trọng án Châu Viễn và tình yêu lãng mạn của anh với cô biên kịch xinh đẹp Bạch Tiểu Đường Nữ Pháp YĐể điều tra chân tướng cái chết của mẹ, Nhiễm Nhan trở thành một nữ pháp y tài giỏi. Nhờ đó, cô cứu sống nhiều người, điều tra nhiều vụ án bí ẩnKhánh Dư NiênPhạm Nhàn một lòng trung thành với Vũ Đế nhưng vô tình phát hiện Vũ Đế chính là kẻ hại chết cha mẹ mình, chàng lên kế hoạch quyết tâm trả Bất NghiTừ Ngọc xuất thân nhà quan võ, không giỏi cầm kỳ thi hoạ. Nàng bước vào hoàng cung bị vua lạnh nhạt nhiều năm, chịu đủ mọi uất Tống Thiếu Niên ChíThời Khánh Lịch, Bắc Tống bề ngoài yên ổn nhưng nội tình sóng gió, một nhóm mật thám được rèn luyện để giữ gìn an nguy Bắc Tống, bảo vệ giang sơnSàn Đấu Huynh ĐệTừ nhỏ gia đình Hạ Thiên Hành đã bị ly tán, 3 anh em mỗi người một nơi. Đến khi tề tựu, cả 3 cùng nhau trả thù kẻ đã hãm hại gia đình họ năm Rất Thích AnhSau một lần vô tình chạm môi, Tiểu Du và Tinh Thành hoán đổi vận mệnh cho nhau. Câu chuyện thần bí xa xưa của gia tộc cũng từ đó được hé Lang ĐìnhMột vụ hỏa hoạn bất ngờ xảy ra khiến Viễn Tinh bị hủy dung. Trong lúc tuyệt vọng, cô gặp Trình Thạnh, đã cùng anh tìm ra chân tướng vụ hỏa hoạnTrấn Hồn - GuardiansMột hành trình truy tìm tứ thánh khí đã khắc hoạ lại ván cờ nhân gian, quỷ giới, tiên đồ và câu chuyện chuyển kiếp của Triệu Vân Lan, Thẩm Hồng ThépNhững luật sư trẻ đầy nhiệt huyết với xuất phát điểm không giống nhau đều có chung một mục đích bảo vệ công lý và cố gắng bảo vệ quyền lợi cho những người thấp cổ bé Cơ Thập Nhị CungThẩm Hào hành tẩu giang hồ để tìm ra thân phận thật của mình thì gặp được công chúa Quân Linh, viết nên chuyện tình đầy trắc trở chốn hoàng cungThượng ThựcTử Khâm được tuyển vào cung, quyết trở thành bậc thầy ẩm thực. Nàng gặp và phải lòng Chiêm Cơ, viết nên chuyện tình đầy cảm xúc chốn Hoàng cungĐới Đao Nữ Bổ KhoáiLiêu Minh Nguyệt vốn sợ đao kiếm nhưng khi vào cung lại trở thành đới đao nữ bổ khoái luôn bên cạnh bảo vệ Hoàng thượng, giữ gìn an nguy xã Thám Kỳ TàiĐịch Nhân Kiệt được phong làm phán tá vì có công phát hiện thích khách. Từ đó, anh bắt đầu tham gia giải mã các vụ phá án ly kỳ, bất Bảo TiêuVừa đối phó với các âm mưu đen tối vừa vướng vào những mối quan hệ tình cảm phức tạp, Quách Húc phải làm thế nào để bảo vệ bí kíp Phỉ Thúy Oa Oa?Thanh Gươm Diệt Quỷ Làng Rèn Kiếm​Sau trận chiến với Thượng Huyền Lục, thanh gươm của Tanjiro cũng bị hư hỏng nặng và cậu cần một thanh gươm mới để tiếp tục lên đường làm nhiệm Niên Ca HànhLôi Vô Kiệt lần đầu ra giang hồ hành hiệp trượng nghĩa đã gặp phải sự cố, bắt buộc phải cùng Tiêu Sắt đến thành Tuyết Nguyệt để vay tiền trả Tiên NữTrong một lần dạo chơi trần gian, Thất công chúa đã gặp và yêu Đổng Vĩnh. Sau khi về trời, vì quá nhớ thương Đổng Vĩnh, nàng lại lần nữa hạ ChủHải Đường có nhiệm vụ thâm nhập vào một tổ chức tội phạm để giúp cảnh sát triệt phá đường dây buôn bán ma túy, mở ra một cuộc chiến gay Hà Lệnh - Word of HonorĐược chuyển thể từ tiểu thuyết Thiên nhai khách của Priest, viết về tình cảm giữa Tử Thư và Khách Hành với ân oán giang hồ, đấu tranh phe pháiRap Việt - Mùa 3Rap Việt - chương trình âm nhạc được yêu thích nhất, tạo trào lưu nhạc rap suốt 2 năm liền, thu hút hàng tỷ lượt xem trên các nền tảng số chính thức quay trở lại với Mùa Mơ Của MẹGiấc Mơ Của Mẹ là hành trình giãi bày nỗi lòng của người mẹ và là chặng đường học hỏi cách lắng nghe cha mẹ của con luậnHãy đăng ký tài khoản để chia sẻ bình luận của bạnDUY KHANH LE phim hay nè mn ơiDUY KHANH LE phim hay nè mn ơiXem Thiên Nhai Minh Nguyệt Đao - 41 Tập của Trung Quốc có sự tham gia của Khương Đại Vệ, Tông Phong Nham, Trương Định Hàm, Trần Sở Hà, Chung Hán Lương. Thuộc thể loại Phim bộ Warnings spoilers với ai chưa xem hết phim – có ai không?, ngôn ngữ không đứng đắn và điều đó bao gồm việc xen lẫn tiếng Anh với tiếng Việt, bash tình tiết và nhân vật Viết thêm một bài về Tân Biên Thành Lãng Tử không nằm trong kế hoạch của bạn vì phim kết thúc cũng lâu rồi và bạn đã move on đúng hơn là trở lại với lãnh thổ phim Mỹ quen thuộc; tuy nhiên, do vẫn còn mấy điểm lấn cấn với phim mà nếu không viết ra thì bạn không yên tật kỳ cục vậy đấy nên bài viết này ra đời. Như tựa bài nói rõ, bài viết này sẽ chỉ ra 10 điểm khác biệt QUAN TRỌNG, ảnh hưởng đến plot, giữa phim và nguyên tác Biên Thành Lãng Tử của bác Cổ, và điều này có nghĩa là bạn sẽ không tính những khác biệt nhỏ nhặt chẳng hạn như thím Đoạn Công Tôn Đoạn của phim vì sao lại trẻ trung đẹp trai hơn nguyên tác và vì sao Diệp Khai của phim so ra “hơi” kém sắc so với Phong lang quân Đinh Lân một trong những thân phận giả của Diệp Khai của nguyên tác. Sau đây là 10 điểm đó 1. Thuý Nùng trong nguyên tác là kỹ nữ cao giá nhất ở Biên thành chứ không phải vũ nữ bán mình không bán nghệ như trong phim. Việc cô là kỹ nữ tác động không nhỏ đến mối quan hệ tình cảm giữa cô và Phó Hồng Tuyết dù rất yêu cô nhưng trong lòng Phó Hồng Tuyết luôn có sự bài xích đối với thân phận, nghề nghiệp lúc trước của Thúy Nùng, và đây là một trong những mâu thuẫn lớn nhất giữa hai người. Bạn đã xem phim và thấy Phó Hồng Tuyết khó chịu thế nào khi những người khách lúc trước của Thúy Nùng trêu ghẹo cô đúng không? Bây giờ thử tưởng tượng cảm giác của Phó Hồng Tuyết khi Thúy Nùng đã từng bán thân trong khi giữa hai người là quan hệ tình cảm sexual chứ không phải platonic như trên phim. 2. Trong nguyên tác Thúy Nùng là con gái RUỘT của Mã Không Quần và cô làm mật thám thu nhập thông tin vì muốn giúp đỡ, bảo vệ cha mình chứ không phải vì trả ơn cộng với ép buộc như trong phim. Vì thế, nguyên vụ drama yêu hận đan xen, em-yêu-anh-nhưng-anh-muốn-giết-cha-em-nên-em-muốn-giết-anh-nhưng-em-vẫn-yêu-anh vốn thuộc về cặp Thúy Nùng-Phó Hồng Tuyết. Tiếc là lên phim nó bị cướp trắng trợn để “đẩy” cặp Mã Phương Linh-Phó Hồng Tuyết lên. Thêm nữa, trong nguyên tác, Thúy Nùng chết khi đỡ nhát phi đao cho Phó Hồng Tuyết thay vì được cứu sống để hoàn thành mỗi một mục đích là gắng sức đẩy thuyền Tuyết Linh. Thành thật mà nói thì cặp Mã Phương Linh-Phó Hồng Tuyết chẳng có cơ sở gì và độ “có lý” của nó cũng cỡ Siêu Nhân mặc sịp ngoài quần vậy. Với tư cách fan nguyên tác và người có cảm tình với Thúy Nùng trên phim nói chung và Sài Bích Vân diễn viên đóng Thúy Nùng nói riêng, bạn thà rằng Thúy Nùng chết ngay lúc đỡ phi đao vì thật bất công khi một nhân vật sống chỉ để phục vụ cho nhân vật khác và ship của nhân vật đó. 3. Phó Hồng Tuyết trong nguyên tác trước sau như một chỉ yêu một mình THUÝ NÙNG và mặc dù bạn Joel không phải shipper Tuyết Nùng nguyên tác nhưng bạn biết và hiểu được cái gọi là tôn trọng canon, tôn trọng những gì bác Cổ viết ra, một điều mà rõ ràng các nhà làm phim Tân Biên Thành Lãng Tử không hiểu hoặc hiểu nhưng vẫn cố tình chà đạp nguyên tác bằng cách biến Phó Hồng Tuyết thành người ba phải trong tình cảm và dính vào một cuộc tình tay ba vốn không cần thiết mà tồn tại chỉ với mục đích câu khách như xu thế nhiều phim hiện giờ. Bạn cám cảnh cho cả nhân vật Phó Hồng Tuyết nguyên tác lẫn Phó Hồng Tuyết trên phim mỗi lần thấy câu hỏi “Rốt cuộc Phó Hồng Tuyết yêu ai? Thúy Nùng hay Mã Phương Linh?”. Nhưng trách người hỏi sao được khi một biên kịch muốn theo nguyên tác còn một biên kịch muốn viết fanfic. Nhân đây bạn khẳng định lần nữa là Phó Hồng Tuyết nguyên tác KHÔNG yêu Mã Phương Linh, Mã Phương Linh KHÔNG yêu Phó Hồng Tuyết và giữa cả hai chỉ có THÙ GHÉT mà thôi. 4. Nguyên tác kết thúc ở đoạn Phó Hồng Tuyết biết được thân phận thật sự ở Đinh gia trang và bỏ đi, câu chuyện về anh được tiếp tục trong bộ Thiên Nhai Minh Nguyệt Đao. Vì thế, nói một cách đơn giản là tất cả những gì xảy ra sau đó trong phim đều là bullshit ngập tràn máu cún thật ra khúc trước cũng không ít máu cún rồi. Ta nói, chế hay và hợp lý còn đỡ, chế nhảm và máu cún thì đúng là thảm họa, tác phẩm Biên Thành Lãng Tử của bác Cổ hay như thế mà vào tay các “chế sĩ” đã trở thành Tân Biên Thành Lãng Nhách. 5. Trước khi câu chuyện trong Biên Thành Lãng Tử bắt đầu, Phó Hồng Tuyết đã bị chứng động kinh và què một chân, nguyên nhân tại sao chưa bao giờ được đề cập. Vì thế, việc bạn Tuyết trong phim luyện Ma công bằng xà độc, việc bị Mã Không Quần đầu độc và bị chế Linh đâm đều là trí tưởng tượng của biên kịch, có lẽ nhằm tăng thêm kịch tính nhưng không ngờ lại thành một nồi máu cún. Srsly đâm nhau què giò, thương tật vĩnh viễn, chưa tính đến chuyện lăn bàn chông và đâm vào ngực nhau sau đó mà còn ráng đâm đầu vào nhau nói chuyện yêu đương thì đến chịu nhân sinh quan vặn vẹo của biên kịch. Nhắc đến mới nói hình như phim Trung bây giờ hay thế; bạn nghe đồn phim Tam sinh ba chấm vì lười viết tên có màn nam chính móc mắt nữ chính nhưng sau đó vẫn yêu nhau mà rùng hết cả mình. Quan ngại sâu sắc. Hỏi thật mấy tác giả, biên kịch gì đó có biết thế nào là healthy relationship không? 6. Khác với phim, Hoa Bạch Phượng nguyên tác chỉ ném cho Phó Hồng Tuyết thanh đao và yêu cầu con trai đi trả thù thôi, còn làm thế nào là chuyện của Phó Hồng Tuyết – và tất nhiên là Phó Hồng Tuyết không đời nào nghĩ ra chuyện đi “cua” Mã Phương Linh như Hoa Bạch Phượng trong phim bắt Phó Hồng Tuyết làm. Do Hoa Bạch Phượng nguyên tác không bắt Phó Hồng Tuyết thực hiện kế hoạch “cua gái” quái đản đó nên dĩ nhiên những tình tiết máu cún liên quan đều không tồn tại. Trong nguyên tác Hoa Bạch Phượng chỉ xuất hiện mỗi đoạn mở đầu, cả truyện hầu như không thấy bóng dáng bà. 7. Nếu phim làm đúng nguyên tác, nhân vật Hoa Hàn Y không tồn tại, dĩ nhiên những chi tiết liên quan đến nhân vật này cũng không có. Tiêu Biệt Ly là một trong những sát thủ tham gia ám toán Bạch Thiên Vũ ở Mai Hoa Am và sống sót nhưng chịu thương tích nặng – đôi chân bị chặt nên phải ngồi xe lăn. Tiêu Biệt Ly mỗi ngày đều sống trong nỗi sợ truyền nhân của Bạch Thiên Vũ đến trả thù, đến khi Diệp Khai và Phó Hồng Tuyết cùng xuất hiện tại Biên thành thì nỗi sợ đó càng nhân lên, buộc Tiêu Biệt Ly phải ra tay hành động. Vì thế, không có chuyện Tiêu Biệt Ly là họ hàng với Hoa Bạch Phượng hay là người của Ma giáo so sánh thân phận của nhân vật này trong nguyên tác với phim mới thấy một sự irony không hề nhỏ. Và không, Tiêu Biệt Ly trong nguyên tác không yêu Thúy Nùng, cũng không phải chủ mưu vụ dùng Tiểu Lý phi đao ám toán Phó Hồng Tuyết. Chủ mưu thật sự là… 8. Đinh Bạch Vân, và người thực hiện là Đinh Linh Trung, con trai của bà và Bạch Thiên Vũ. Trên phim, nhân vật Đinh Linh Trung bị bỏ và thân phận bị gộp chung với Lộ Tiểu Giai trong khi đây vốn là hai nhân vật riêng biệt Lộ Tiểu Giai là con trai Đinh trang chủ, là anh trai ruột của Đinh Linh Lâm; Đinh Linh Trung là con của Đinh Bạch Vân và Bạch Thiên Vũ. Năm xưa, lo em gái chưa kết hôn mà có con sẽ bị người đời dị nghị, Đinh trang chủ đưa con trai ruột mới sinh của mình cho nhà họ Lộ nuôi và trở thành Lộ Tiểu Giai và nhận con của Đinh Bạch Vân làm con mình Đinh Linh Trung. Đến gần kết cục, Đinh Linh Trung đâm Lộ Tiểu Giai một kiếm nhưng nhờ sư phụ Lộ Tiểu Giai, Kinh Vô Mệnh, đến cứu kịp nên Lộ Tiểu Giai không chết. Vì vậy, Lộ Tiểu Giai không phải anh em của Diệp Khai như trên phim; Đinh Linh Trung và Diệp Khai mới là anh em. 9. Trong nguyên tác, Lý Tầm Hoan, sư phụ Diệp Khai, không trực tiếp xuất hiện. Vị tiền bối gặp Diệp Khai và Phó Hồng Tuyết và cả Lộ Tiểu Giai nữa ở trấn là A Phi, bằng hữu thân thiết của Lý Tầm Hoan và có quen biết Kinh Vô Mệnh đây là những nhân vật của Đa Tình Kiếm Khách Vô Tình Kiếm. Một trong những kẻ năm xưa tham gia giết Bạch Thiên Vũ đã gạt Phó Hồng Tuyết và xúi anh đi giết A Phi, mục đích mượn tay A Phi giết Phó Hồng Tuyết vì A Phi rất ghét những thanh niên hở chút là đòi đánh đòi giết. Vì A Phi là một trung niên nghiêm túc nên hiểu lầm sau đó được hoá giải, thậm chí A Phi còn có chút thương cảm với Phó Hồng Tuyết chứ không hề thấy phát độc không cứu thì thôi còn bỏ con nhà người ta nằm chèo queo trên đất, mình và đồ đệ cùng đi về phía hoàng hôn như vị Lý lão tiền bối nào đấy trong phim đã làm. Lý Tầm Hoan & A Phi 10. Nhắc đến Lý lão tiền bối… Đây là thay đổi mà bạn Joel cảm thấy KHÔNG thể nào chấp nhận được. Lý Tầm Hoan trong nguyên tác đã là tượng đài về nhân cách rồi, không chỉ trong tác phẩm viết về mình và những bộ liên quan mà ai đọc nhiều tác phẩm của bác Cổ sẽ thấy nhân vật này được nhắc đến khá nhiều trong những câu truyện khác như một truyền kỳ. Và thật “táo bạo”, biên kịch Tân Biên Thành Lãng Tử đã ra tay đập vỡ tượng đài bằng cách “đẩy” vào tay Lý Tầm Hoan hành vi đặc biệt tàn nhẫn, thất đức tráo Phó Hồng Tuyết và Diệp Khai. Nó tàn nhẫn, thất đức ra sao thì ở bài trước bạn Joel đã nói và không cần lặp lại nữa. Ở đây, bạn chỉ muốn nhấn mạnh, in đậm, gạch chân, font lớn nhất, highlight, lắp bóng đèn… rằng Lý Tầm Hoan KHÔNG thực hiện việc đánh tráo. Người thực hiện là Bạch phu nhân, vợ cả của Bạch Thiên Vũ và lẫn nữa, đây là nhân vật đã bị “cuốn theo chiều gió” để mất tung mất tích trên phim. Do muốn trừng phạt Hoa Bạch Phượng, Bạch phu nhân thu xếp việc tráo con, tuy nhiên, bản thân bà không phải người tàn độc nên không để con của Hoa Bạch Phượng lăn lóc đầu đường xó chợ mà gửi vào Diệp gia, còn dặn dò khi đứa bé đủ lớn thì dắt đến Lý Tầm Hoan bái sư. Lý Tầm Hoan giữ đúng lời hứa, dạy Tiểu Lý phi đao cho Diệp Khai, đồng thời không giấu diếm thân thế của đệ tử mà dành thời gian từ từ dạy nó nhân ái hơn hận thù. Vì vậy, Diệp Khai trong nguyên tác hoàn toàn biết rõ thân phận của mình nên ra sức bảo vệ Phó Hồng Tuyết chứ hoàn toàn không ù ù cạc cạc để rồi phát ngôn và thực hiện nhiều hành vi dở hơi như Diệp Khai của phim để khiến fan nguyên tác nói chung và shipper Diệp Phó nói riêng nhiều phen xúc động muốn giơ cả hai ngón giữa. Chốt Nếu soi từng chi tiết một thì chắc đến sáng mai cũng chưa xong và bài này chắc sẽ dài cỡ… luận văn nên ở đây bạn Joel chỉ nêu 10 khác biệt mà bạn cho là quan trọng nhất, ảnh hưởng đến plot nhất. Qua đó thấy được một điều rằng tuy nguyên tác không hoàn hảo, đây đó còn nhiều sạn nhưng nếu phim trung thành với nguyên tác hơn, biết kiềm chế bàn tay “xào nấu” thì người xem đã chẳng phải vừa xem vừa húp máu cún vừa chửi thề như vậy. Người nay đã nói, rời xa nguyên tác là một trời máu cún. Qui tắc áp dụng cho phim kiếm hiệp, tiên hiệp chứ không phải phim chuyển thể ngôn tình. TẠP VĂN Đệ Nhất Đao – Phó Hồng Tuyết Vài lời phi lộ Tôi vốn ưa sự đơn giản, nhất là khi đọc. Mà nghĩ cho cùng không ưa cũng không được! Bởi “sức có chừng đó”! Lang thang mà gõ “lầm cửa” không chừng lại “tẩu hỏa nhập ma” thì khổ…Thế nên thấy cái gì đọc mà có mùi phức tạp là tôi kiếm đường…chạy mất! Tôi cũng không dám và không có tham vọng nghiên cứu hay phê bình gì cả, chỉ là nếu có lúc nào đó bạn thấy “nhức đầu” vì đọc quá nhiều những“nghiên cứu”, hoặc mệt mỏi vì đọc mãi chuyện “cơm áo gạo tiền”, thì hãy thử cùng tôi đọc một vài truyện “huề vốn” như “truyện chưởng” chẳng hạn… Trước năm 1975, dân “ghiền” tiểu thuyết võ hiệp gọi truyện của Cổ Long là “tân Kiếm Hiệp” ! Bây giờ thì khác rồi! Có lẽ một phần do văn phong của ông, một phần do nhân vật của Cổ Long “vỏ công trác tuyệt” nhưng lại xuất hiện “ngang xương” và thường liên can đến một số “tình huống” nhất định… Nó phảng phất như là một loại “trinh thám cổ” nên thường được giới hạn trong một không gian và thời gian mơ hồ… Xin được bắt đầu với “ Đệ Nhất Đao – Phó Hồng Tuyết”, coi như gửi tới các bạn một món quà “mua vui cũng được một vài trống canh” ND… Thân thế Vỏ đao đen thui, cán đao cũng đen – hình như ở đây cái gì cũng đen, màu đen tang khổ. – Tuyết, hồng tuyết, tuyết đỏ ! – Lúc ngươi sinh ra, tuyết đã đổ rồi, máu đã nhuộm làm cho tuyết từ đó không còn trắng nữa ! – Ngươi hãy nhớ cho kỹ, từ đây trở đi, ngươi là thần – Thần báo hận cừu. Bất luận ngươi làm gì, cũng không hề hối hận; bất luận đối xử với họ như thế nào, cũng đều là phải!”… Với Diệp Khai …Phó Hồng Tuyết ngồi ăn. Bất luận ở đâu, bất luận ăn gì. Đao trên bàn, tay tả nắm vỏ đao, tay hữu cầm đủa. Đao đen, tay trắng xanh, mặt cũng trắng xanh, song mắt thì đen. Cứ một miếng cơm, một miếng thức ăn, tiếp nối đều đều, từ từ. Không ngẩng đầu, không dừng đũa. – từ lúc nào ngươi cũng không uống rượu ? – Ta không uống rượu. – Ngươi không uống, thì mời ta uống vài chén, có được không ?… – Cơ hội tốt nhất cho ngươi đó. Nếu ngươi bỏ qua, thì thật là đáng tiếc. – Không đáng tiếc…”… Có lẽ trong đời Phó Hồng Tuyết chỉ có một người bạn duy nhất đúng nghĩa bạn là Diệp Khai, nhưng đáng tiếc y lại nói “- Chỉ có một hạng người là chân chính không có bằng hữu – Là ta – Bởi y mang cừu hận nơi mình. Y cừu hận thiên hạ. Thiên hạ cừu hận y. Thật đáng tiếc… Với Thúy Bình …Hai tay ôm mặt, nàng bước ra cửa. Phó Hồng Tuyết không ngăn chận, mà cũng chẳng nhìn nàng. Ra bên ngoài rồi, nàng đóng mạnh cánh cửa, kêu ầm một tiếng. Phó Hồng Tuyết vẫn ngồi ỳ một chỗ. Hắn không run người, song gân tay nổi vồng lên, xanh dờn. Trán hắn đổ mồ hôi lạnh, chảy xuống ròng ròng. Thúy Bình cũng vậy, nếu Phó Hồng Tuyết có người yêu, thì người y yêu phải là Thúy Bình, vắng nàng thì hắn bỏ ăn bỏ uống, trừ rượu ra. Có thể hắn cũng bỏ ngủ luôn nếu không có rượu làm cho hắn say. Bây giờ hắn mới hiểu là có những việc mà con người suốt đời không quên được, vĩnh viễn không quên…Nhưng y vẫn bỏ nàng “ Ta không tưởng là phải đi. Song ta không thể không đi”… Hắn lớn lên trong cừu hận, hắn từ cừu hận mà sanh ra,…cho nên dù yêu Thúy Bình chân thật, hắn cũng không quên cừu hận!… Con đường báo thù – Bạt đao với Công Tôn Đoạn Công Tôn Đoạn nhìn Phó Hồng Tuyết, nhìn Thúy Bình, mường tượng kinh dị, hỏi – Chẳng lẽ nàng là của ngươi ? Phó Hồng Tuyết gật đầu – Phải ! Công Tôn Đoạn bật cười vang – Chẳng lẽ ngươi không biết nàng là một con điếm ? Phó Hồng Tuyết từ từ lùi lại hai bước, nhìn Công Tôn Đoạn, mặt y trắng đến trong suốt. Bàn tay cầm đao của y cũng trong suốt. Y chờ ! Công Tôn Đoạn vẫn còn cười. Chờ Công Tôn Đoạn dứt cười, Phó Hồng Tuyết buông lạnh – Rút đao đi !… Thái dương nhả nóng. Cát vàng bốc nóng. Nóng từ trên xuống, từ dưới lên, giữa hai sức nóng, đồng cỏ khô vàng hoe ! Màu vàng bao giờ cũng rực rỡ, song lại là một thứ rực rỡ tàn bạo. Bởi màu vàng của lửa nóng. Trong khung cảnh đó, sát khí vươn lên, lên không cao, lại trầm động xuống, làm cho không gian quá nặng nề ! Công Tôn Đoạn đã chụp chuôi đao. Đao là loan đao, chuôi bạc. Tay đao ướt mồ hôi, trán cũng đẫm mồ hôi. Không gian nóng, song mồ hôi lạnh. Phó Hồng Tuyết lạnh lùng, đứng đối diện chờ. Công Tôn Đoạn thở gấp, thở ra tiếng. Bất thình lình Công Tôn Đoạn rút đao, rồi vung đao ! Đao chớp lên biến thành cái mống bạc. Đao loan tròn vòng, như hai mống bạc giáp đầu. Rồi hai đầu giáp mối mở ra, hai mống chỉ còn một mống, đầu mống uốn vòng ra sau cổ của Phó Hồng Tuyết. Phó Hồng Tuyết không né tránh, không nghinh đón. Nhưng đâu phải y chờ chết. Đột nhiên, y lướt tới, tay ta hoành ra, chiếc vỏ đao chận loan đao. Chính lúc đó tay hữu mới nhích động, và chính lúc đó, thật sự y vung đao ! Không ai rõ chiêu thức phát xuất như thế nào, cũng chẳng ai nghe thanh âm như thế nào. Cả Công Tôn Đoạn cũng chẳng rõ ra làm sao ! Luôn cảm giác cũng không hề có ! Nhưng, y bỗng nhiên cong người xuống, người vừa cong, mắt thấy ngay một chuôi đao cắm ở bụng. Đao đâm lút bụng y, chỉ còn có cái chuôi ló ra ngoài ! Thấy chuôi đao rồi, y từ từ ngã xuống. Đến chết, y cũng không thấy hình dáng thanh đao của Phó Hồng Tuyết như thế nào! Cát vàng nhuộm màu hồng, ánh nắng làm cho máu mau biến màu. Màu xám lại nhanh chóng. Công Tôn Đoạn nằm giữa đống máu khô xạm, từ từ biến đen. Sanh mạng của y kết thúc, tai nạn của y kết thúc. Song, tai nạn của kẻ khác bắt đầu… Với Viên Thu Vân …”Nắm chuôi đao cứng hơn trước, Phó Hồng Tuyết gằn từng tiếng – Mười chín năm trước, trong một đêm tuyết đổ trắng trời, các hạ có mặt bên ngoài Mai Hoa Am cạnh chân núi Lạc Hàn chăng ? Viên Thu Vân tắt hẳn tràng cười. Niềm sợ hãi bốc lên nơi ánh mắt, mạnh hơn trước Gương mặt oai nghiêm chợt biến nhăn rúm lại – Các hạ là chi của Bạch đại hiệp ? Hỏi như thế, là có biết việc năm xưa . Câu hỏi đó đủ lắm rồi. Ít nhất cũng đủ với Phó Hồng Tuyết . Gương mặt xanh xám của Phó Hồng Tuyết biến hồng, thân rung lên . Kỳ quái. Toàn thân rung, đôi tay rung theo, song bàn tay nắm chuôi đao càng cứng hơn . Đoạn, hắn nghiến răng, rồi gằng giọng – Tại hạ là con trai của vị đại hiệp họ Bạch . Hắn nói tròn câu . Viên Thu Vân cũng nghe tròn câu, nhưng là câu nói cuối cùng lão nghe được . Bởi, thanh đao đã ra khỏi vỏ . Phó Hồng Tuyết giết người không bao giờ chờ đợi . Đao quang chớp . Ánh chớp của điện cũng không nhanh hơn. Và đao chớp thì phải đáng sợ hơn điện chớp . Người ta có thể thấy ánh đao chớp, nhưng không ai thấy đao . Mọi tiếng động tại sảnh đường đều im bặt, mọi động tác đều dừng, đồng loạt . Kế đó, tiếng rột từ yết hầu của Viên Thu Vân vang lên, rồi mắt lão trừng to, đôi mắt chiếu thẳng đến Phó Hồng Tuyết, đôi mắt thất thần, phảng phất còn vương niềm kinh ngạc, khiếp sợ, bị ai, hoài nghi . Lão không tưởng đao của Phó Hồng Tuyết nhanh cỡ đó . Lão cố gom tàn lực, hét lớn – Đêm đó, tại hạ không có mặt bên ngoài Mai Hoa Am . Câu nói cuối cùng của lão . Nhưng chẳng phải là câu nói cuối cùng Phó Hồng Tuyết nghe . Hắn đút đao vào vỏ, thân đao còn vấy máu…” Với Tiết Đại Hán …“Bỗng, Phó Hồng Tuyết cất tiếng – Chờ một chút ! Tiết Đại Hán lạnh lùng – Ngươi giành chết trước phải không ? Phó Hồng Tuyết không đáp. Thái độ của hắn rõ rệt lắm rồi, cần gì hắn phải đáp ! Những gì nơi hắn đã mất, một bóng hình làm cho sống lại. Rượu dù có phá hoại thể xác, tâm hồn hắn, bóng hình đó mang lại một nhiệm mầu, trả hắn về nguyên trạng. Vì Thúy Bình, hắn biến đổi nguy hại. Với Thúy Bình, hắn khôi phục nguyên trạng ! Hắn vẫn là Phó Hồng Tuyết của ngày nào. Cái nguy nhất cho đối phương, là niềm tin đã trở về với hắn. Bàn tay nắm chuôi đao, ổn định như ngày cũ. Tiết Đại Hán chợt cảm thấy sợ hãi. Y thấy khó giết con người trước mặt rồi. Hôm nay không giết được, vĩnh viễn y sẽ không bao giờ giết được ! Phó Hồng Tuyết giết người, không chờ đợi và không ai thấy thanh đao, chỉ thấy ánh đao. Đao rời vỏ, đao chui vào vỏ, đều kêu soảng, đáng lẽ ra, làm hai việc đó, hắn phải gây nên hai tiếng soảng. Nhưng, hắn nhanh tay quá, hai tiếng soảng hầu như không cách biệt nhau. Cho nên người ta chỉ nghe mỗi một tiếng soảng thôi. Đao pháp nhanh thế đó, Tiết Đại Hán làm gì phản ứng kịp ? Tuy nhiên, y chưa ngã. Y thở phào một hơi dài, trút hết bi ai ! Y thốt – Tại hạ vốn tưởng xem các hạ là một bằng hữu ! Câu nói cuối cùng trong đời y. Rồi y ngã xuống, ngã cạnh chồi hoa ! Y chết dưới hoa ! Phó Hồng Tuyết không nhìn Tiết Đại Hán. Lạ lùng ở chỗ, niềm bi thương hiện lộ trong ánh mắt lạnh của hắn. Hắn lẩm nhẩm – Tại hạ vốn không tưởng giết các hạ !”… Bức tử Tiết Võ …“- Sự tình đêm đó, các hạ còn nhớ rõ không ? Tiết Võ gật đầu – Tuyết trắng, máu hồng ! Nhớ từng chi tiết một ! … Phó Hồng Tuyết trầm giọng – Xin cho nghe ! Tiết Võ thuật – Đêm đó, bên cạch Mai Hoa Am, khi tại hạ đến đó, nhiều người đã có mặt rồi. Phó Hồng Tuyết hỏi – Những ai ? Tiết Võ lắc đầu – Không thể nhận ra. Mỗi người có bao mặt cẩn thận không ai nhận được ai. Mà cũng không ai phát xuất một âm thanh nào. – Tại hạ tin là những người đó cũng không nhận ra tại hạ. Bởi lúc đó, tại hạ không mang chiếc thiết phủ này. Tại hạ dùng một thanh quỷ đầu đao. – Bọn tại hạ đứng trên tuyết, chờ rất lâu. Khí lạnh từ bốn phía, từ trên, từ dưới, tạo thành một áp lực nặng nề, ai cũng có căn bản tu vi khá thâm hậu, song không chịu nổi cái rét cóng càng phút càng gia tăng. Cuối cùng, từ đâu đó, một người cất tiếng “Mọi người đều đến đông đủ rồi !” Phó Hồng Tuyết hỏi – Mã Không Quần phải không ? – Mã Không Quần đang ở trong am, uống rượu. Phó Hồng Tuyết cau mày – Thế người cất tiếng đó là ai ? Tại sao y biết rõ số người hội tề trong đêm đó mà cho rằng đã đủ? Chẳng lẽ có nhiều kẻ chủ mưu, và y là một trong những kẻ chủ mưu đó ? Tiết Võ cười. Nụ cười của lão thần bí quá. – Dù cho tại hạ biết, cũng không thể cáo tố với các hạ ! – Qua một lúc nữa, người trong họ Bạch từ trong am bước ra. Người nào cũng say, người nào cũng có vẻ vui, một thứ vui cởi mở, không mảy may miễn cưỡng. Phó Hồng Tuyết cắn răng mạnh – Ai xuất thủ trước ? Tiết Võ đáp – Xuất thủ trước, là những người chuyên dùng ám khí ! Nhưng, chẳng một ai đắc thủ. – Toàn bộ vào cuộc liền. Mã Không Quần vượt lên, nghinh chiến, như để bảo vệ Bạch Thiên Vũ. Song vừa tiến lên, thay vì đánh sang bọn hành thích, lão ta quay mình, hoành đao, chém vào người Bạch Thiên Vũ. Phó Hồng Tuyết trầm giọng – Các hạ còn gì cần nói nữa chăng ? Tiết Võ gật đầu – Còn một câu. Lão nâng chén rượu, uống cạn, rồi tiếp – Năm xưa, bọn tại hạ hành động như vậy, là không được quang minh, chánh đại lắm. Biết thế, ngày nay nhớ lại việc cũ, tại hạ vẫn không hối hận vì chỗ mờ ám đó. Bởi không có cách nào khác. Nếu bây giờ, sự tình tái diễn, tại hạ cũng đồng dạng hành động. Mười chín năm trước, là thế. Mười chín năm sau, vẫn thế. Phó Hồng Tuyết hỏi – Tại sao ? Tiết Võ cao giọng – Vì Bạch Thiên Vũ không là một con người đáng giá con người ! Phó Hồng Tuyết phi thân tới, như chim én vút nhanh. Nhưng, hắn chậm chân một chút. Tiết Võ cùng gia nhân già đã ngã xuống, vừa ngã vừa cười. Nơi ngực mỗi người, có cắm một thanh đao. Thanh đoản đao, rất bén, nhọn, do chính tay họ tự đâm vào mình, và bàn tay họ còn năm chuôi đao. Tiết Võ dùng thanh đoản đao, cắt đứt mối cừu hận mười chín năm dài. Chính lão tự tay cắt đứt hận cừu. Không một ai báo phục hận cừu đó ! Cả Phó Hồng Tuyết cũng không báo phục được ! Nơi miệng xác chết, nụ cười còn nở, nụ cười sẽ theo họ mãi mãi xuống âm cung. Nụ cười như nói với Phó Hồng Tuyết – Chúng ta sống đủ lắm rồi ! Còn ngươi ? Ngươi có biết là vì cái chi mà ngươi sống đó chăng?” … Cừu hận làm che mắt! Con đường báo thù của Phó Hồng Tuyết đầy rẫy những bất bạt đao lần đầu tiên giết Công Tôn Đoạn là vì bị…hối nhục! Giết Viên Thu Vân vì nhầm lẫn, thảm sát cả nhà Quách Oai vì…đường cùng! Giết Tiết Đại Hán vì…phải giết! Tới cừu nhân thực sự là Tiết Võ lại chỉ nhìn được hắn chết!… Với kẻ thù cuối cùng Mã Không Quần …Gân xanh vồng lên lưng bàn tay cầm chuôi đao của Phó Hồng Tuyết. Hắn không nói gì. Mã Không Quần cũng chẳng nói gì, lão đã quên hết sự đời thì còn gì mà phải nói ? Phó Hồng Tuyết chưa bạt đao, song bàn tay run run, chứng tỏ hắn sắp sửa bạt đao. – Tại vì các hạ không có lý do giết lão. Các hạ bất tất giết lão . Phó Hồng Tuyết hét lên – Không có lý do ?- Cả gia đình ta ngã gục dưới bàn tay lão, thế mà ngươi cho rằng ta không có lý do giết lão ? Diệp Khai điềm nhiên – Các hạ lầm ! Các hạ hận lầm ! Các hạ không nên giết lão. Bởi, người chết nơi tay lão, chẳng phải là phụ mẫu, thân nhân của các hạ. Giữa lão và các hạ, chẳng có cừu hận gì. Ai ai cũng giật mình. Phó Hồng Tuyết thì chết sửng. Diệp Khai tiếp – Các hạ hận lão, vì có người muốn cho các hạ hận lão, bảo các hạ hận lão. Phó Hồng Tuyết rùng mình. Diệp Khai tiếp Cừu hận như hạt giống, người ta gieo hạt giống nơi tâm các hạ, hạt giống mọc mầm, sanh gốc, rễ. Chứ nào phải các hạ sanh ra với niềm cừu hận sẵn có trong tâm? … Phó Hồng Tuyết buông gọn – Ta không hiểu. Diệp Khai thốt – Bởi không hiểu, nên hận lầm ! Diệp Khai lại cười, nụ cười thê thảm. Bởi chính hắn mới là đứa bé mang dòng máu họ Bạch, thù giết cha mẹ đó là của hắn, cừu hận lẽ ra phải đè nặng lên vai hắn… Sau cùng, chàng bắt đầu thuật đoạn cố sự trong gia đình họ Bạch … Phó Hồng Tuyết nghe rồi, từ từ buông áo Diệp Khai, từ từ lùi lại, cuối cùng, hắn quay mình, đi thẳng đến cửa thang lầu, xuống thang, đi luôn… Hắn sống vì cừu hận, bây giờ không còn lý do nuôi dưỡng hận cừu, thì cái sống của hắn đâu còn nghĩa gì ? Hắn cũng chẳng biết mình là con cái nhà ai ! Chung quanh hắn, trống trải quá, sự trống trải đó lớn hơn cả một bầu trời. Hắn sống giữa biển người, nhưng hắn hoàn toàn cô đơn. Màn đêm phủ xuống dày hơn, Phó Hồng tuyết đi vào trong ấy. Bóng dáng của hắn hòa tan thành một màu đen. Mặt đất tối sầm. Con đường trước mắt của hắn tối sầm… Hết ___oOo___ Cừu hận giống như căn bệnh! Một thứ bệnh tệ hại nhất trong các thứ bệnh! Nó làm cho người ta không có lấy một ngày yên ổn! Không mắc bệnh là may mắn lắm rồi! Sao lại còn tự nguyện mang vào người chi vậy… NGÔ ĐÌNH HẢI Kỳ tới Tàng Kiếm Giai Nhân – Lâm Tiên Nhi Nguồn Biên Thành Lãng Tử Phong Vân Đệ Nhất Đao – Cổ Long – Thương Lan dịch

phó hồng tuyết yêu ai