Hướng dẫn Soạn bài xích 18 sách giáo khoa Ngữ văn 6 tập hai. Bạn đang xem: Soạn văn bài dế mèn phiêu lưu ký Nội dung bài bác Soạn bài xích Bài học đường đời trước tiên sgk Ngữ văn 6 tập 2 bao gồm đầy đủ bài bác soạn, bắt tắt, miêu tả, tự sự, cảm thụ, phân tích, thuyết minh… khá đầy đủ các bài văn Dế mèn phiêu lưu ký là truyện thiếu nhi nổi tiếng của nhà văn Tô Hoài. Nội dung trang sách đã mở ra thế giới kỳ diệu đầy mộng mơ cho trẻ em. Qua đó Tóm tắt tác phẩm Dế Mèn Phiêu Lưu Ký: Dế Mèn phiêu lưu ký ra đời năm 1941, là tác phẩm xuất sắc của nhà văn Tô Hoài viết cho thiếu nhi. Truyện kể về những cuộc phiêu lưu, trải nghiệm của chú Dế Mèn và những bài học đường đời được rút ra. – Bài học đường đời đầu tiên trích trong chương I của truyện Dế Mèn phiêu lưu kí. – Tên của đoạn trích do người biên soạn SGK đặt. – Dế Mèn phiêu lưu kí được in lần đầu năm 1941, là tác phẩm đặc sắc nhất và nổi tiếng nhất của nhà văn Tô Hoài dành cho lứa Tóm Tắt Bài Học Đường Đời Đầu Tiên Bằng Sơ Đồ Tư Duy – Mẫu 1; Tóm Tắt Bài Học Đường Đời Đầu Tiên Trích Dế Mèn Phiêu Lưu Ký – Mẫu 2; Tóm Tắt Bài Học Đường Đời Đầu Tiên Hay Nhất – Mẫu 3; Tóm Tắt Bài Học Đường Đời Đầu Tiên Ngắn Nhất – Mẫu 4 - Một số tác phẩm tiêu biểu: Dế Mèn phiêu lưu ký (truyện dài, 1941), O chuột (tập truyện ngắn, 1942), Cỏ dại (hồi ký, 1944), Truyện Tây Bắc (tập truyện, 1953) * Tác phẩm: - Xuất xứ: Bài học đường đời đầu tiên trích trong chương I của truyện Dế Mèn phiêu lưu kí. Trong suốt đoạn một của bài văn đều dành cho việc đặc tả hình ảnh của một chú dế trẻ trai tráng, đầy sức sống, một đoạn văn mẫu mực nhất về miêu tả loài vật. Tác giả miêu tả rất kĩ từng bộ phận trên cơ thể của Dế Mèn, những bộ phận làm nổi bật lên bmFSWJ. Wellcome to Trang văn - vietlanglit! Trang chủGóc Chia SẻVideo Ngữ văn 6 CTST – Cô NgọcLý luận văn học – Thầy DuyKỹ thuật dạy học tích cựcGiáo án Ngữ văn ppt, docGiáo án các môn khác ppt, docSách giáo khoa các khối pdfKho tài liệu – ppt templatesTài liệu chuyên môn ngữ vănPowerPointGác truyệnGóc reviewVFISLớp 6Pre-IB 10IBDP 11 – 12Thông tin Các bạn xem video Tóm tắt Dế Mèn phiêu lưu ký để hỗ trợ việc tự học hiệu quả hơn! Nếu thấy hay thì hãy like và đăng ký kênh để ủng hộ cô Ngọc làm thêm nhiều video nữa nha! Vui lòng kéo xuống phía dưới để xem video bài giảng. Cảm ơn các bạn nhiều ?Bài viết liên quanVideo-Bài 2 Chuyện cổ nước mìnhVideo-bài 2 Sọ DừaVideo-Bài 4 Bài học đường đời đầu tiênVideo-Bài 2 Em bé thông minh Tóm tắt Dế Mèn phiêu lưu ký Ngoc Phan Mẹ dẫn chúng tôi đi và mẹ đem đặt mỗi đứa vào một cái hang đất ở bờ ruộng phía bên kia, chỗ trông ra đầm nước mà không biết mẹ đã chịu khó đào bới, be đắp tinh tươm thành hang, thành nhà cho chúng tôi từ bao giờ. Tôi là em út, bé nhất nên được mẹ tôi sau khi dắt vào hang, lại bỏ theo một ít ngọn cỏ non trước cửa, để tôi nếu có bỡ ngỡ, thì đã có ít thức ăn sẵn trong vài ngày. Rồi mẹ tôi trở về. Tôi cũng không buồn. Trái lại, còn thấy làm khoan khoái vì được ở một mình nơi thoáng đãng, mát mẻ. Tôi vừa thầm cảm ơn mẹ, vừa sạo sục thăm tất cả các hang mẹ đưa đến ở. Khi đã xem xét cẩn thận rồi, tôi ra đứng ở ngoài cửa và ngửng mặt lên trời. Qua những ngọn cỏ ấu nhọn và sắc, tôi thấy màu trời trong xanh. Tôi dọn giọng, vỗ đôi cánh nhỏ tới nách, rồi cao hứng gáy lên mấy tiếng rõ to. Từ đây, tôi bắt đầu vào cuộc đời của tôi. Cho dù tôi sẽ sung sướng hay khổ sở, cái đó tùy ở tính tình tôi khôn ngoan hay đần độn. Song tôi chưa cần biết đến thế, tính đến thế. Mà hãy lấy sự được ung dung độc lập một mình là điều thích lắm rồi.... Ngày nào cũng vậy, suốt buổi, tôi chui vào trong cùng hang, hì hục đào đất để khoét một cái ổ lớn, làm thành cái giường ngủ sang trọng. Rồi cũng biết lo xa như các cụ già trong họ dế, tôi đào hang sâu sang hai ngả làm những con đường tắt, những cửa sau, những ngách thượng, phòng khi gặp nguy hiểm, có thể thoát thân ra lối khác được. Chập tối, tôi tạm nghỉ tay và ra đứng ngoài cửa, họp cùng anh chị em hàng xóm quanh bờ ruộng, vừa gảy đàn vừa hát một bài hát hoàng hôn chào tạm biệt ông mặt trời. Khi đêm đã xuống hẳn, cả xóm chúng tôi, các bô lão dế lụ khụ già cốc đế cũng bỗng nhiên vui tính, ai nấy ra khỏi hang, đến tụ hội thật đông tận giữa bãi trong đêm tối mát lạnh, cùng uống sương đọng, ăn cỏ ướt và những gã tài hoa thì gảy đàn thổi sáo, cùng nhau ca hát, nhảy múa linh đình đến tận sáng bạch, lúc ông mặt trời quen thuộc lại nghiêm trang ló lên đằng đông mới tan cuộc ai về nhà nấy. Ngày nào, đêm nào, sớm và chiều nào cũng ngần ấy thứ việc, thứ chơi. Kể đời mà được như thế cũng khá an nhàn, nhưng mới đầu còn thấy hay hay, về sau cũng nhàm dần. Bởi tôi ăn uống điều độ và làm việc có chừng mực nên tôi chóng lớn lắm. Chẳng bao lâu tôi đã trở thành một chàng dế thanh niên cường tráng. Đôi càng tôi mẫm bóng. Những cái vuốt ở chân, ở khoeo cứ cứng dần và nhọn hoắt. Thỉnh thoảng, muốn thử sự lợi hại của những chiếc vuốt, tôi co cẳng lên, đạp phanh phách vào các ngọn cỏ. Những ngọn cỏ gãy rạp, y như có nhát dao vừa lia qua. Đôi cánh tôi, trước kia ngắn hủn hoẳn bây giờ thành cái áo dài kín xuống tận chấm đuôi. Mỗi khi tôi vũ lên, đã nghe tiếng phành phạch giòn giã. Lúc tôi đi bách bộ thì cả người tôi rung rinh một màu nâu bóng mỡ soi gương được và rất ưa nhìn. Hai cái răng đen nhánh lúc nào cũng nhai ngoàm ngoạp như hai lưỡi liềm máy làm việc. Sợi râu tôi dài và uốn cong một vẻ rất đỗi hùng dũng. Tôi lấy làm hãnh diện với bà con vì cặp râu ấy lắm. Cứ chốc chốc tôi lại trịnh trọng và khoan thai đưa cả hai chân lên vuốt râu. Tôi đi đứng oai vệ. Mỗi bước đi, tôi làm điệu dún dẩy cá khoeo chân, rung lên rung xuống hai chiếc râu. Cho ra kiểu cách con nhà võ. Tôi tợn lắm. Dám cà khịa với tất cả mọi bà con trong xóm. Khi tôi to tiếng thì ai cũng nhịn, không ai đáp lại. Bởi vì quanh quẩn ai cũng quen mình cả. Không nói, có lẽ họ nể hơn là sợ. Nhưng tôi lại tưởng thế là không ai dám ho he. ấy vậy, tôi cho tôi giỏi. Những gã xốc nổi thường làm cử chỉ ngông cuồng là tài cao. Tôi quát mấy chị Cào Cào ngụ ngoài đầu bờ khiến mỗi lần thấy tôi đi qua, các chị phải núp khuôn mặt trái xoan dưới nhánh cỏ, chỉ dám đưa mắt lên nhìn trộm. Thỉnh thoảng, tôi ngứa chân đá một cái, ghẹo anh Gọng Vó lấm láp vừa ngơ ngác dưới đầm lên. Tôi càng tưởng tôi là tay ghê gớm, có thể sắp đứng đầu thiên hạ rồi. Chao ôi, có biết đâu rằng hung hăng hống hách láo chỉ tôi đem thân mà trả nợ những cử chỉ ngu dại của mình thôi. Tôi đã phải trải cảnh như thế. Thoát nạn rồi mà còn ân hận quá, ân hận mãi. Thế mới biết, nếu đã trót không suy tính, lỡ xảy ra những việc dại dột, dù về sau có hối cũng không thể làm lại được. Câu chuyện ân hận đầu tiên mà tôi ghi nhớ suốt đời Bên hàng xóm tôi có cái hang của Dế Choắt. Dế Choắt là tên tôi đặt cho nó một cách chế diễu và trịch thượng thế. Choắt nọ cũng chắc trạc tuổi tôi. Nhưng vì Choắt bẩm sinh yếu đuối nên tôi coi thường và gã cũng sợ tôi lắm. Cái chàng Dế Choắt, người gầy gò và dài lêu nghêu như một gã nghiện thuốc phiện. Đã thanh niên rồi mà cánh chỉ ngắn ngủn đến giữa lưng, hở cả hai mạng sườn như người cởi trần mặc áo gi-lê. Đôi càng bè bè, nặng nề trông đến xấu. Râu ria gì mà cụt có một mẩu, mà mặt mũi lúc nào cũng ngẩn ngẩn ngơ ngơ. Đã vậy tính nết lại ăn sổi, ở thì thật chỉ vì ốm đau luôn luôn không làm được một cái hang ở cũng chỉ bới nông sát mặt đất, không biết đào sâu rồi khoét ra nhiều ngách như hang tôi. Một hôm tôi sang chơi, thấy trong nhà luộm thuộm, bề bộn, tôi bảo - Sao chú mày sinh sống cẩu thả quá như thế ! Nhà cửa đâu mà tuềnh toàng. Ngộ có kẻ nào đến phá thì thật chú chết ngay đuôi ! Này thử xem khi chú chui vào tổ lưng chú phải lồm cồm đụng sát lên tận mặt đất, làm cho ai trên về cỏ nhìn sang cũng biết chú đương đi đứng chỗ nào trong tổ. Phỏng thử có thằng chim Cắt nó nhòm thấy, nó tưởng mồi, nó mổ một phát, nhất định trúng giữa lưng chú, thì chú có mà đi đời ! Ôi thôi, chú mày ơi ! Chú mày có lớn mà chẳng có khôn. Ngẫm ra thì tôi chỉ nói lấy sướng miệng thôi. Còn Dế Choắt than thở thế nào, tôi cũng không để tai. Hồi ấy tôi có tính tự đắc, cứ miệng mình nói tai mình nghe chứ không biết nghe ai, thậm chí cũng chẳng để ý có ai nghe mình không. Dế Choắt trả lời tôi bằng một giọng rất buồn rầu - Thưa anh, em cũng muốn khôn, nhưng khôn không được, đụng đến việc là em thở rồi, không còn hơi sức đâu mà đào bới nữa. Lắm khi em cũng nghĩ nỗi nhà cửa thế này là nguy hiểm, nhưng em nghèo sức quá, em đã lo ròng rã hàng mấy tháng nay cũng không biết làm thế nào. Hay bây giờ em định thế này... Song anh có cho phép nói em mới dám nói ... Rồi dế choắt loanh quanh, băn khoăn. Tôi phải bảo - Được, chú mình cứ nói thẳng thừng ra nào Dế choắt nhìn tôi mà rằng - Anh đã nghĩ thương em như thế thì hay là anh đào giúp cho em một cái ngách sang bên nhà anh phòng khi tắt lửa tối đèn có đứa nào đến bắt nạt thì em chạy sang... Chưa nghe hết câu tôi đã hếch răng, xì một hơi rõ dài rồi, với điệu bộ khinh khỉnh, tôi mắng - Hức ! Thông ngách sang nhà ta ? Dễ nghe nhỉ ! Chú mày hôi như cú mèo thế này, ta làm sao chịu được. Thôi im cái điệu hát mưa dầm sụt sùi ấy đi. Đào tổ nông thì cho chết ! Tôi về không một chút bận tâm. Một buổi chiều, tôi ra đứng cửa hang như mọi khi, xem hoàng hôn xuống. Mấy hôm nọ, trời mưa lớn, trên những hồ ao quanh bãi trước mặt, nước dâng trắng mênh mông. Nước đầy và nước mới thì cua cá cũng tấp nập xuôi ngược, thế là bao nhiêu cò, sếu, vạc, cốc, le le, sâm cầm, vịt trời, bồ nông, mòng, két ở các bãi sông xơ xác tận đâu cũng bay cả về vùng nước mới để kiếm mồi. Suốt ngày họ cãi cọ om bốn góc đầm, có khi chỉ vì tranh một mồi tép, có những anh cò vêu vao ngày ngày bì bõm lội bùn tím cả chân mà vẫn hếch mỏ, chẳng được miếng nào. Khổ quá, những kẻ yếu đuối, vật lộn cật lực thế mà cũng không sống nổi. Tôi đứng trong bóng nắng chiều tỏa xuống ánh nước cửa hang mà suy nghĩ việc đời như thế. Bỗng thấy chị Cốc từ mặt nước bay lên, đến đậu gần hang tôi, cách có mấy bước. Chừng rớ được món nào, vừa chén xong, chị tìm đến đứng chỗ mát rỉa lông, rỉa cánh và chùi mép. Tính tôi hay nghịch ranh. Chẳng bận đến tôi, tôi cũng nghĩ mưu trêu chị Cốc. Tôi cất tiếng gọi Dế Choắt. Nghe tiếng thưa, tôi hỏi - Chú mình có muốn cùng tớ đùa vui không ? - Đùa trò gì ? Em đương lên cơn hen đây. Hừ hừ... - Đùa chơi một tí. - Hừ hừ... cái gì thế ? - Con mụ Cốc kia kìa. Dế Choắt ra cửa, hé mắt nhìn chị Cốc. Rồi hỏi tôi - Chị Cốc béo xù đứng trước cửa nhà ta ấy hả ? - ừ. - Thôi thôi... hừ hừ... Em xin vái cả sáu tay. Anh đừng trêu vào... Anh phải sợ... Tôi quắc mắt - Sợ gì ? Mày bảo tao sợ cái gì ? Mày bảo tao còn biết sợ ai hơn tao nữa ? - Thưa anh, thế thì... hừ hừ...em xin sợ. Mời anh cứ đùa một mình thôi. Tôi lại mắng Dế Choắt và bảo - Giương mắt ra xem tao trêu con mụ Cốc đây này. Tôi rình đến lúc chị Cốc rỉa cánh quay đầu lại phía cửa của tôi, tôi cất giọng véo von Cái Cò, cái Vạc, cái Nông Ba cái cùng béo, vặt lông cái nào ? Vặt lông cái Cốc cho tao Tao nấu, tao nướng, tao xào, tao ăn. Chị Cốc nghe tiếng hát từ trong đất văng vẳng lên, không hiểu như thế ào, giật nẩy hai đầu cánh, muốn bay. Đến khi định thần lại, chị mới trợn tròn mắt, giương cánh lên như sắp sửa đánh nhau. Chị lò dò về phía cửa hang tôi hỏi - Đứa nào cạnh khoé gì tao thế ? Đứa nào cạnh khoé gì tao thế ? Tôi chui tọt ngay vào hang, lên giường nằm khểnh, bắt chân chữ ngũ. Bụng nghĩ thú vị “Mày tức thì mày cứ tức, mày ghè vỡ đầu mày ra cho nhỏ đi, nhỏ đến đâu mày cũng không chui nổi vào tổ tao đâu !” Một tai hoạ đến mà đứa ích kỷ thì không thể biết trước được. Đó là, không trông thấy tôi, nhưng chị Cốc đã trông thấy Dế Choắt đang loay hoay trong cửa hang, chị Cốc liền quát lớn - Mày nói gì ? - Lạy chị, em nói gì đâu ? Rồi Dế Choắt lủi vào. - Chối hả ? Chối này ! Chối này. Mỗi câu “chối này” chị Cốc lại giáng một mỏ xuống. Mỏ Cốc như cái dùi sắt, chọc xuyên cả đất. Rúc trong hang mà bị trúng hai mỏ, Choắt quẹo xương sống lăn ra kêu váng. Núp tận đáy đất mà tôi cũng khiếp, nằm im thít. Nhưng đã hả cơn tức, chị Cốc đứng rỉa lông cánh một lát nữa rồi lại bay là xuống đầm nước, không chút để ý đến cảnh khổ đau vừa gây ra. Biết chị Cốc đi rồi, tôi mới mon men bò lên. Trông thấy tôi, Dế Choắt khóc thảm thiết. Tôi hỏi một câu ngớ ngẩn - Sao ? Sao ? Choắt không dậy được nữa, nằm thoi thóp. Thấy thế tôi hốt hoảng quỳ xuống, nâng đầu Choắt lên mà than rằng - Nào tôi đâu biết cơ sự lại ra nông nỗi này ! Tôi hối lắm. Tôi hối hận lắm! Anh mà chết là chỉ tại cái tội ngông cuồng dại dột của tôi. Tôi biết làm thế nào bây giờ ? Tôi không ngờ Dế Choắt nói với tôi một câu thế này - Thôi, tôi ốm yếu quá rồi, chết cũng được. Nhưng trước khi nhắm mắt, tôi khuyên anh ở đời mà có thói hung hăng bậy bạ, có óc mà không biết nghĩ, sớm muộn rồi cũng mang vạ vào mình đấy. Thế rồi Dế Choắt tắt thở. Tôi thương lắm. Vừa thương vừa ăn năn tội mình. Giá tôi không trêu chị Cốc thì đâu đến nỗi Choắt việc gì. Cả tôi nữa, nếu không nhanh chân chạy vào hang thì tôi cũng chết toi rồi. Tôi đem xác Dế Choắt đến chôn vào một vùng cỏ bùm tum. Tôi đắp thành nấm mộ to. Tôi đứng lặng giờ lâu, nghĩ về bài học đường đời đầu tiên. Bài văn mẫu cảm nghĩ về nhân vật Dế mèn trong tác phẩm Dế mèn phiêu lưu kí của nhà văn Tô Hoài mà Trường Tiểu học Thủ Lệ giới thiệu sau đây giúp các em học sinh rèn luyện kĩ năng làm bài nghị luận văn học được tốt hơn. Đồng thời, bài văn mẫu giúp các em, đặc biệt là các em học sinh lớp 6 có cái nhìn khái quát hơn về tác phẩm “Dế mèn phiêu lưu kí” nói chung và hình ảnh nhân vật Dế mèn nói riêng. Mời các em cùng tham khảo! Bạn đang xem Cảm nghĩ về nhân vật Dế mèn trong Dế mèn phiêu lưu kí của Tô Hoài hay nhất Văn mẫu lớp 6 1. Sơ đồ tóm tắt gợi ý 2. Dàn bài chi tiết a. Mở bài Giới thiệu tác phẩm “Dế Mèn phiêu lưu ký” của nhà văn Tô Hoài là một tác phẩm nổi tiếng của nhà văn Tô Hoài. Ngay từ khi mới ra đời, truyện đã thu hút sự chú ý của độc giả và được trẻ thơ Việt Nam rất mến mộ. Giới thiệu nhân vật Dế Mèn trong tác phẩm “Dế Mèn phiêu lưu ký” của nhà văn Tô Hoài. Thú vị trước nết tốt, thói hư của chú như một cậu bé. b. Thân bài Dế Mèn đáng yêu vì có chí tự lập Vui thích khi được ra riêng. Sửa cái hang cũ thành đẹp và chắc chắn. Chú ý rèn luyện thân thể cho nở nang cường tráng. Dế Mèn đáng yêu vì từ chỗ ngỗ nghịch dại dột trở nên trưởng thành tốt nết Bắt nạt kẻ yếu, quấy phá là Dế Choắt phải bỏ mạng nhưng sau đó Dế Mèn biết ăn năn. Sa cơ thành dế chọi, suýt chết trong hang bói cá. Thắng Bọ Ngựa nhưng không kiêu ngạo. Dế Mèn thủy chung trong tình bạn đi tìm Dế Trũi khăn gói gió đưa, lặn lội trong cảnh trời đông gió bấc. Dế Mèn người chiến sĩ đấu tranh cho hòa bình, dân thân vào xứ Kiến để kêu gọi vạn vật sống hoà bình, tay giơ cao chiếc lá tre như cành ô liu hòa bình, ung dung bước vào xứ Kiến. c. Kết luận Thú vị dõi theo từng bước đi đầy những cảnh ngộ éo le, hấp dẫn Tự rút ra cho mình bài học thật bổ ích Bài văn mẫu Gợi ý làm bài “Dế Mèn phiêu lưu kí” là một truyện viết cho thiếu nhi rất đặc sắc của Tô Hoài. Ở đấy, nhà văn đã xây dựng một thế giới loài vật thật phong phú, sinh động, giàu ý nghĩa xã hội. Riêng em, tác phẩm dã để lại dấu ấn thật sâu đậm bởi hình tượng nhân vật chính chú Dế Mèn với những nét tính cách, phẩm chất thật đáng yêu, đáng quý. Ấn tượng đầu tiên mà Dế Mèn đã để lại trong em là hình ảnh một chàng dế thanh niên cường tráng. Với “đôi càng mẫm hóng, đôi cánh dài phủ kín xuống tận chấm đuôi, thân hình rung rinh một màu nâu hóng mỡ ưa nhìn, sợi râu dài một vẻ rất đỗi hùng dũng”. Dế Mèn đã thật sự là niềm kiêu hãnh của xã hội loài vật trong tác phẩm của Tô Hoài, vẻ đẹp bên ngoài dẫu không vĩnh cửu song rất dễ chinh phục, hấp dẫn người khác ở lần gặp đầu tiên. Dế Mèn đã làm em mến mộ ngay từ những trang đầu tiên của tác phẩm như vậy đó. Nét đẹp tâm hồn càng làm em yêu quý ở Mèn là tính thích sống tự lập. vẫn biết đó là “tục lệ lâu đời” của họ nhà dế nhưng nếu không ý thức một cách sâu sắc, không ham muốn chân tình thì đã không có một Dế Mèn hăm hở, háo hức, “hì hục đào đất” để tạo dựng, xây cất cho mình một ngôi nhà xinh xắn đến vậy. Hình ảnh Dế Mèn sau một ngày làm việc vất vả lại họp cùng anh chị em hàng xóm ca hát say sưa thật là đẹp và đáng yêu làm sao. Tình yêu cuộc sống và tính tự lập của Mèn từ bé thật đáng để tuổi thơ chúng em học tập, nuôi dưỡng tâm hồn. — Để xem được đầy đủ tài liệu,mời quý thầy cô và các em vui lòng đăng nhập vào Trường Tiểu học Thủ Lệ để dowload tài liệu về máy — Một điểm nữa ở Mèn càng làm cho em khâm phục, đấy là Mèn sống dũng cảm, trung thực, giàu nghị lực và say mê lí tưởng cháy bỏng. Trước những điều ngang trái, bất công ở đời, Mèn bất bình và sẵn sàng ra tay dẹp bằng chính tài năng của mình. Trong cuộc phiêu lưu ấy, Mèn đã từng bị bắt giam trong hầm kín của lão Chim Trả, trải qua nhiều khó khăn, nguy hiểm nhưng Mèn đã không nản lòng, không lùi bước. Nghị lực sống mãnh liệt đó thật đáng để chúng ta kính nể. Lí tưởng cao đẹp mà Mèn xây đắp muôn loài cùng nhau kết anh em càng làm cho em trân trọng, yêu quý Mèn hơn. Thì ra, trong trái tim bé nhỏ ấy vẫn luôn dạt dào nhịp đập của cuộc sống, cho con người. Cuộc hành trình của Mèn về đất Kiến, kêu gọi sự giúp đỡ của Kiến để thực hiện lí tưởng cao đẹp đâu chỉ cho ta thấy Mèn thông minh như thế nào mà còn là một biểu hiển đẹp của tình yêu lí tưởng và khát vọng hòa bình thật đáng trân trọng. Lẽ sống của Mèn thật đáng để mọi người, nhất là tuổi trẻ noi theo. Gấp lại trang sách nhỏ của nhà văn lớn Tô Hoài, trong em lại hiện lên rất rõ hình ảnh của chú Dế Mèn thật đẹp, thật đáng quý, đáng yêu. Và em nghĩ rằng, tất cả những ai yêu văn học, yêu những khát vọng cao cả đều có cùng suy nghĩ và tình cám như em vậy về nhân vật chính của “Dế Mèn phiêu lưu kí”. Trên đây chỉ trích dẫn một phần sơ đồ tóm tắt gợi ý được trình bày dưới dạng sơ đồ tư duy, giúp các em dễ dàng trong việc ghi nhớ kiến thức; kết hợp với dàn bài chi tiết và bài văn mẫu nêu cảm nghĩ về nhân vật Dế Mèn trong tác phẩm “Dế Mèn phưu lưu kí” của nhà văn Tô Hoài. Tài liệu giúp các em thuận lợi trong quá trình nắm vững kiến thức, cũng như là có cái nhìn khái quát hơn về hình tượng nhân vật Dế mèn với những nét tính cách, phẩm chất thật đáng yêu, đáng quý. Dế Mèn phiêu lưu ký Tô Hoài – Tác phẩm miêu tả cuộc phiêu lưu của một chú Dế Mèn qua thế giới loài vật và loài người. Những vấn đề nóng hổi như là cái thiện và cái ác, chiến tranh và hòa bình, lý tưởng và lẽ sống được thể hiện một cách nhẹ nhàng, tinh tế mà sâu mình là chàng dế cường tráng, Mèn dương dương tự đắc, cho mình là tay ghê gớm. Trải qua hai bài học đắt giá là cái chết của của dế Choắt và bị bác Xiến Tóc cắt đứt mất hai sợi râu mượt óng mà Mèn mới tỉnh ngộ, hiểu ra thế nào là lòng nhân ái và cái giá phải trả cho sự ngông nghênh của mình. Từ đó Mèn quyết chí đi chu du thiên hạ, chí hướng của Mèn càng được củng cố sau khi chú làm được việc có ích đầu tiên trong đời đó là cứu giúp chị Nhà Trò yếu đuối thoát nạn lũ nhện hung ác. Không những thế chú còn được sự ủng hộ hết lòng của mẹ kính yêu và kết giao được với người bạn tri kỷ là Dế đây cuộc đời Mèn rẽ lối sang một trang hoàn toàn mới mẻ, các em có muốn khám phá tiếp không nào? Mèn đã trải qua những cuộc phiêu lưu vào thế giới các loài vật, vượt qua cơ man nào là rủi ro và biến cố, nhưng từng bước Mèn vươn lên tự điều chỉnh, tự nhận thức để trở thành con người giàu lí tưởng và ham hiểu biết với bản lĩnh kiên cường của một trai tráng đầu đội trời chân đập ta sẽ được lạc vào thế giới loài vật gần gũi, thân thương với toàn những con vật gắn chặt với đời sống thôn quê dân dã như bác Xiến Tóc, Võ sĩ bọ ngựa, Châu Chấu Voi, Ếch Cốm, Chuồn Chuồn…Ảnh sáchTổng hợp review sách Dế Mèn phiêu lưu kýThông tin của tác giả Tô HoàiTô Hoài 1920-2014, tên khai sinh Nguyễn Sen, là một trong những cây bút văn xuôi tiêu biểu của văn học Việt Nam hiện đại. Ông là tác giả của hàng trăm cuốn sách thuộc nhiều thể loại Truyện ngắn, tiểu thuyết, bút ký, tự truyện… Một số tác phẩm đề tài thiếu nhi của ông được dịch ra ngoại ngữ. Ông được nhà nước Việt Nam trao tặng Giải thưởng Hồ Chí Minh về Văn học – Nghệ thuật Đợt 1 1996 cho các tác phẩm Xóm giếng, Nhà nghèo, O chuột, Dế mèn phiêu lưu ký, Núi Cứu quốc, Truyện Tây Bắc, Mười năm, Xuống làng, Vỡ tỉnh, Tào lường, Họ Giàng ở Phìn Sa, Miền Tây, Vợ chồng A Phủ, Tuổi trẻ Hoàng Văn số đó nổi tiếng nhất là tác phẩm Dế Mèn phiêu lưu ký được ông viết xong vào tháng 12 năm 1941 tại Nghĩa Đô, ngoại ô Hà Nội khi đó, viết cho thiếu nhi từ những năm trước Cách phẩm gần đây nhất của ông là “Ba người khác”. Sách được viết xong năm 1992 nhưng đến 2006 mới được phép in, nội dung viết về thời kỳ cải cách ruộng đất tại miền Bắc Việt Nam, đã gây tiếng vang lớn và có thể so sánh với “Dế Mèn phiêu lưu ký”, đã mở ra “diện mạo mới cho văn chương Việt Nam” trong nền văn học hiện cuộc đời sáng tác, ông đã dùng nhiều bút danh khác ngoài Tô Hoài như Mai Trang, Mắt Biển, Thái Yên, Vũ Đột Kích, Hồng Hoa và Phạm số sách khác của tác giả Tô HoàiTự truyện, NXB Kim Đồng, 1978Ba người khác, NXB Đà Nẵng, 2007Mẹ mìn bố mìn, NXB Hội nhà văn, 2007O chuột, NXB Văn Hóa Sài Gòn, 2007Những ngõ phố, NXB Hội nhà văn, 2009Chuyện cũ Hà Nội, NXB Kim Đồng, 2010Đảo hoang, NXB Kim Đồng, 2011Tổng hợp review sách Dế Mèn phiêu lưu kýReview từ bạn Midori – Goodreads, 2017“Con người là một giống loài tuyệt vời nhưng cũng đầy lỗi lầm. Thông minh tuyệt đỉnh nhưng luôn dễ dàng mắc phải những sai lệch về nhận thức cognitive bias. Để review Dế mèn phiêu lưu ký, tôi cũng sẽ để nhận thức của bản thân sai lệch một chút, định kiến nhiều chút. Vì đây là cuốn sách đầu tiên, là cuốn sách đầu đời của tôi. Và tôi thấy nó thật hoàn ấy mẹ tôi còn bán hàng tuốt tận đường Lạc Long Quân, còn tôi thì mới nghỉ hè sau năm học đầu tiên của cuộc đời. Đó là một buổi trưa đi bộ cùng mẹ, khi rẽ qua một cửa hiệu sách tôi cũng không còn nhớ rõ vì lý do gì mà tôi chọn cho mình cuốn sách nhỏ nhắn cỡ chừng bỏ vừa túi mang tên “Dế mèn phiêu lưu ký”.Tất cả những gì một đứa trẻ cần chính là những chuyến phiêu lưu. Khi ấy tôi còn chưa biết thế nào là Dế, Dế mèn trông mặt mũi ra sao, thế nhưng chẳng gì có thể khiến cuộc phiêu lưu của tôi với cuốn sách ít cuốn hút đi. Tôi không rõ đến giờ đọc lại liệu mọi ký ức và trải nghiệm về cuốn sách có còn như xưa không, nhưng tôi biết Dế mèn phiêu lưu ký sẽ luôn là cuốn sách đầu đời ý nghĩa và lôi cuốn thời thơ trẻ.”Review từ bạn Nguyễn- Goodreads, 2017“Dế Mèn Phiêu Lưu Ký, nó giống như Chúa Nhẫn vậy. Vẻ đẹp của nó không nằm ở chỗ nó thể hiện sát sao sự phức tạp và xám xịt của thế giới, mà ngược lại, cho người ta thấy, dù chỉ thoáng qua, cái toàn mỹ là thế gông cùm của truyền thống và ý thức hệ, và chủ nghĩa dân tộc và thế này và thế nọ, ta có một Dế Mèn, vượt qua bao nhiêu là phiêu lưu, để kết nối muôn loài, và để cho bạn thấy tình bạn là những thứ cliche cả, bạn có thể nói vậy. có điều, bạn có sống được như vậy không? bạn có bảo đảm mọi thứ bạn làm đều chí tình chí nghĩa như vậy? hay trong lòng bạn đầy hờn ghen và mặc cảm và sân si?Tôi sẽ mãi mãi nói rằng, cùng với Doraemon và Bắt Trẻ Đồng Xanh, Dế Mèn Phiêu Lưu Ký không phải là sách gối đầu giường của tôi, mà là sách để chèn trong tim, để nhắc nhở tôi từng ngày trôi qua rằng đấy, với tất cả những tự do và những lựa chọn mà mày có trong đời, hãy chọn những thứ thật đẹp, thật rộng viết những dòng này, mắt tôi hơi bị rưng rưng đấy.”Review từ bạn Mai – Goodreads, 2018“Truyện thiếu nhi đơn giản nhưng lại hàm chứa nhiều ý nghĩa thật. Đối với những truyện thế này lúc nhỏ nên đọc, lúc lớn lại càng nên đọc. Cho 5 sao vì bản tái bản mới có tranh minh họa của nxb Kim đồng quá xuất sắc, sách đẹp từ trong ra ngoài.”Review từ bạn Hoa Hana – Goodreads, 2019“Lần đầu tiên mình đọc cuốn này có lẽ là từ hồi lớp 3 lớp 4 gì đó, hồi ý vô cùng thích thú với việc tưởng tượng ra từng cuộc hành trình của Dế Mèn. Giờ đọc lại mới ngẫm ra thêm được nhiều thứ, mỗi loài đều có một đặc trưng, một vai trò riêng trong hệ sinh thái, cũng giống như con người, chẳng ai giống ai mỗi người một tính cách, một suy nghĩ. Và điều tất cả hướng tới là một xã hội mọi người cùng nhau đoàn kết, đùm bọc lẫn nhau chứ không phải một thế giới luôn ganh ghét, đố kỵ, tranh giành quyền lợi với nhau. Một điều quan trọng hơn đó là đừng mãi sống trong vùng an toàn của bản thân, hãy đi ra khỏi hang để khám phá nhiều điều mới mẻ bên ngoài kia nhé. ĐỪNG SỢ!”Review từ bạn Mèo Puu – Goodreads, 2020“Giấc mơ tuổi thơ đẹp tình nặng nghĩa, lòng dạ son sắt mà không cần nói đến tìm cảm nam nữ là đây. Dế mèn còn đẹp, chân thực hơn bất cứ nhân vật chính của truyện kiếm hiệp nào mình chăng ước vọng được đi khắp nơi của mình cũng do Dế mèn truyền cho nhỉ.”Review từ bạn Hiền Hiền – Goodreads, 2021“Theo mình, trong các cuốn sách mình đã đọc với thể loại tương tự như “Gió đùa trong liễu”, “Đồi thỏ” và những cuốn có nội dung tương tự mình không nhớ tên, thì Dế Mèn phiêu lưu ký của Tô Hoài ấn tượng nhất.+Nội dung sâu sắc, cuốn hút, tự nhiên khiến người đọc như chính mình tham gia vào cuộc phiêu lưu vậy.+Ngôn từ phong phú, bình dị có, hoa mĩ có, gợi âm, gợi hình mạnh khiến cảnh sắc ngập tràn trong từng trang giấy.+Cũng có thể do các cuốn sách khác của tác giả nước ngoài khi được dịch thì dịch giả không chuyển hết được ngôn ngữ giọng văn của tác giả nên có sự “cứng” trong ngôn từ, tạo cảm giác không được tự lại thì “Dế Mèn phiêu lưu ký” là một tác phẩm xuất sắc cho không chỉ trẻ em, thanh thiếu niên, mà cho cả người trẻ to đầu như mình. ”Review từ bạn Kỳ Duyên – Goodreads, 2020“Chú nhà văn Tô Hoài lại một lần nữa đưa mình về với thế giới tuổi thơ thật đẹp cùng với những nhân vật dễ thương, hóm hỉnh trong câu chuyện. Cuộc phiêu lưu được diễn tả qua 10 chương với sự xuất hiện của diễn viên chính Dế Mèn, diễn viên thứ chính Dế Trũi và các diễn viên phụ Dế Choắt, bác Xiến Tóc, châu chấu Voi, võ sĩ Bọ Ngựa, lão Chim Trả…Thật sự mình không nghĩ là chuyến phiêu lưu này thú vị như thế, vì đi học tụi mình chỉ được học có 1 vài trích đoạn trong truyện phần chương 1 thôi. Mình cá chắc nếu bạn đọc sẽ Ồ và Quào lên như mình hoặc đôi khi cười khúc khích vì những lần cà khịa của Mèn và Trũi đối với bọn ở xóm lầy lội chẳng năm 1941 mà nhà văn đã có tư tưởng tiến bộ, biết đi du lịch, phải đi đây đi đó mở mang tầm mắt, chính vì thế mà Dế Mèn quyết định cùng Dế Trũi bắt đầu hành trình khám phá. Dế Mèn từ một kẻ xốc nổi, ngang tàn không coi ai ra gì đến trở thành một bậc quân tử đại trượng phu, kiên định trong suy nghĩ do trải qua nhiều biến cố trong chuyến thêm English vocabulary in use upper, download ngay trọn bộ english vocabulary in useNếu phải chọn ra 1 chương yêu thích nhất trong 10 chương thì mình chọn chương số 8 Mèn bị tù do lão chim Trả bắt về giữ tổ dùm lão và nhốt Mèn lại. Dù cô đơn có đôi lúc muốn bỏ cuộc nhưng Mèn nhà ta lại suy nghĩ tích cực phải cố gắng sống và gáy theo yêu cầu của lão chim Trả tuy nhiên lại không phải lời gáy vô nghĩa để rồi một ngày vô tình Dế Trũi và binh đoàn Châu Chấu Voi đi ngang qua đã nghe thấy và giải cứu cho Mèn.“Ai làm chi nên nỗiCó dại mới có khônNước nước với non nonNăm canh hồn ngơ ngác”À nếu được chọn thêm nữa thì mình cũng thích cảnh Dế Mèn và Dế Trũi ở xóm lầy lội nếu cảnh ấy mà dựng thành phim chắc gây cấn hành động lắm vì toàn là nhân vật máu mặt như Ếch Cốm, Cóc, Ễnh Ương, Rắn Mòng mà toàn hù dọa chứ chẳng dám làm gì Thích [Tập thơ] Dế Mèn phiêu lưu ký Tác giả Trần Lân Thể loại Nguồn Tự sáng tác Rating [K] Mọi độ tuổi đều đọc được Tình trạng Chưa hoàn thành Lượt xem Số từ 371 Bình luận 19 Bình luận Facebook Lượt thích 4 Tường Vi Chân Nhồi Bông Hạo Vũ Trần Xuân Lân Ấu Kỳ xin gửi tới quý bạn đọc Trang VNkings TẬP THƠ DẾ MÈN PHIÊU LƯU KÝ Tập thơ được chuyển thể từ truyện ngắn Dế Mèn phiêu lưu ký của nhà văn Tô Hoài Thơ Trần Lân Thể loại Tự do Trạng thái Chưa hoàn thành LỜI NGỎ Dế Mèn phiêu lưu ký là tác phẩm văn xuôi đặc sắc và nổi tiếng nhất của nhà văn Tô Hoài viết về loài vật, dành cho lứa tuổi thiếu nhi. Dế Mèn phiêu lưu ký luôn được mọi lứa tuổi trẻ em yêu thích và say mê tìm đọc, trong đó có tôi. Tôi đã ấp ủ cho mình một ý tưởng sẽ chuyển thể Dế Mèn phiêu lưu ký từ thể văn xuôi sang thể thơ và đó cũng là lý do để Tập Thơ Dế Mèn phiêu lưu ký của tôi được ra đời. Tập thơ Dế Mèn phiêu lưu ký gồm nhiều tập Tập 1 Thuở niên thiếu “Sinh ra từ chốn ao làng Nhà tôi lấp ló dưới hàng cỏ xanh Lối vào cỏ mọc uốn quanh Lơ thơ gốc rạ, đường làng quanh co…” Tập 2 Biến cố cuộc đời “Ngày ngày, tháng tháng êm trôi Đời trai cô độc biết đâu sóng đời Phiêu du đâu phải ý người Tại đời biến cố, nên đời khổ đau…” Tập 3 Cận chiến Dế Trũi “Trên đường bắt làm tù binh Nằm gọn trong giỏ tôi buồn xót xa Tương lai chắc sớm thành ma Làm thân mồi béo cho họ nhà chim…” Tập 4 Chạm trán Xiến Tóc “Từ khi đánh Trũi để đời Cả làng đúc dế sang mời tôi qua, Dế nào vừa mới bước ra Mèn tôi tung cước đạp cho gãy giò…” và còn nhiều tập nữa tôi đang hoàn thiện! Kính mời Quý độc giả đón đọc – ủng hộ – góp ý để tôi có nhiều động lực hoàn thành tập thơ Xin chân thành cảm ơn! “Dế Mèn phiêu lưu ký” là tác phẩm định vị tên tuổi nhà văn Tô Hoài trên văn đàn Việt Nam trước năm 1945. Năm 2021, Dế Mèn của nhà văn Tô Hoài đã bước sang tuổi tám mươi. “Cụ” là một nhân vật văn học bất tử. Tuy “Dế Mèn phiêu lưu ký” thuộc thể “đồng thoại”, tuy Dế Mèn là một con vật nhưng với thủ pháp “nhân hóa” nó được nhà văn Tô Hoài xây dựng như một nhân vật văn học bình đẳng với thế giới loài người. Nhà văn Tô Hoài tại lễ kỷ niệm “70 năm Dế Mèn phiêu lưu ký” - Ảnh ĐT“Dế Mèn phiêu lưu ký” gồm 10 khúc đánh dấu từ I đến X. Nhân vật Dế Mèn đã trải nghiệm cuộc sống bên ngoài cái hang ổ của mình ra sao? Nó đã trưởng thành như thế nào? Những diễn biến tâm lí trong tính cách của Dế Mèn trong dòng chảy thời gian? Tất cả dưới ngòi bút tinh tế của nhà văn Tô Hoài hiện lên sinh động trong một không khí truyện rõ rệt, cụ thể đến từng đường nét, màu sắc, mùi vị, âm thanh. Ở khúc I, lúc Dế Mèn còn non trẻ, như lứa tuổi của mình thường có thói tự đắc tự cho mình là hay, là giỏi nên thường sa vào thói “tiểu nhân đắc chí”. Hãy nghe lời tự thú của Dế Mèn “Hồi ấy, tôi có tính tự đắc, cứ miệng mình nói tai mình nghe chứ không biết nghe ai, thậm chí cũng chẳng để ý có ai nghe mình không”. Cũng vì thói tự đắc này mà Dế Mèn đã bỏ qua lời khuyên chí tình, chí lí của Dế Choắt - một hàng xóm hiền lành, tốt bụng - để đến nông nỗi Dế Choắt phải nhận lấy cái chết tức tưởi, oan khuất bị chị Cốc mổ chết. Tô đậm cái bài học đường đời đầu tiên của nhân vật Dế Mèn, nhà văn Tô Hoài có một ngụ ý thâm thúy nhân cách con người hình thành trong giai đoạn đầu đời rất quan trọng. Nói như lời cổ nhân xưa thì phải “dạy con từ thuở lên ba”.Cũng ở khúc I, lúc Dế Mèn còn trẻ người nên thường hiếu thắng. Dế Mèn cứ tự đắc, tự phụ nghĩ rằng mình là kẻ mạnh giữa thiên hạ. Khi bị hai chú bé bắt ra khỏi hang ổ của mình, Dế Mèn sống và nhìn nhận, hành xử cũng khác quãng đời chui lủi trong cái hang nhỏ, ẩm ướt và tối tăm. Từ đây Dế Mèn sống giữa bầy đàn/ đồng loại. Nhưng vẫn còn chưa thấm thía hết cái câu “ở nhà nhất mẹ nhì con ra đường còn lắm kẻ giòn hơn ta”. Vì hiếu thắng mà không nghĩ cho đến nơi đến chốn được. Anh Xén Tóc đã cho một bài học đường đời khác “Nói rồi, Xiến Tóc đưa răng lên cắn cụt luôn hai sợi râu mượt óng trên đầu tôi. Đau điếng, mà tôi đành ngậm tăm, không dám hé răng”. Bài học đó khắc ghi vào trí óc Dế Mèn là “Trời ơi, thế ra từ khi bị hai đứa trẻ bắt vào vòng u tối, tôi đi đánh nhau làm trò cười cho thiên hạ, tôi chỉ làm ác mà tôi không biết những kẻ bị tôi đánh, cũng là họ hàng xa gần nhà dế cả”. Kẻ hiếu thắng thường khi vô tình hay cố ý “làm ác” với đồng loại. Diễn biến tâm lí như là một bước ngoặt với nhân vật Dế Mèn là trở thành người tự do và trưởng thành ở các khúc tiếp theo. Là một Dế Mèn đích thực thì cái chí khí mã thượng lập tức trỗi dậy. Từ đây Dế Mèn đóng vai kẻ “giữa đường dẫu thấy bất bằng mà tha”. Cảnh Dế Mèn đánh nhau với bọn Nhà Nhện cứu chị Nhà Trò giống như những cảnh trong truyện kiếm hiệp. Đến thời đoạn này, với những hành vi này thì Dế Mèn tỏ rõ sự trưởng thành của một thành viên họ nhà Dế. Vì thế mà sau những ngày xa cách, khi gặp lại mẹ, bà mẹ đã ôm con mình vào lòng và răn con “Mẹ mừng cho con đã qua nhiều mối nguy hiểm mà trở về. Nhưng mẹ mừng nhất là con đã rèn được tấm lòng chín chắn thật đáng làm trai …. Thế là con mẹ đã lớn rồi. Mẹ chẳng phải lo gì nữa”. Đáp lời mẹ, Dế Mèn tỏ rõ mình là “đấng trượng phu” thực thụ “Rồi mai đây con lên đường con sẽ hết sức tu tỉnh được như mẹ mong ước cho con của mẹ”. Và từ đó thực sự Dế Mèn là người lớn trong suy nghĩ và hành xử với tâm lí tự tin, tự chủ, tự khúc VI, “Tranh hùng với võ sĩ Bọ Ngựa”, người đọc bắt đầu chú ý đến nét tâm lí mới của Dế Mèn - muốn tranh hùng với thiên hạ. Từ khúc VII, Dế Mèn lại lên đường với tâm lí của một kẻ ưa xê dịch, giang hồ. Cuộc đời Dế Mèn từ đây có lẽ nhất thiết gắn với những chuyến đi “Phải, sống ở đời có biết đi đây đi đó, biết làm việc thì mới là đáng sống. Tôi bồi hồi, khao khát. Những tiếng giang hồ, hoạt động, đi kết nghĩa anh em trong thiên hạ đến nhảy múa trong óc tôi. Chân tôi ngứa ngáy giậm giật. Lại đi, lại đi thôi!”. Đến khúc VIII, Dế Mèn bị Lão Chim Trả bắt cầm tù nhưng rồi về sau Dế Mèn cũng tìm cách trở về được với tự do. Bay nhảy giữa bầu trời tự do mới là khí quyển sống của Dế Mèn. Cuối cùng thì Dế Mèn cũng nhận ra một chân lý giản dị - tự do là thứ quý giá nhất trên đời.“Dế Mèn phiêu lưu ký” kết lại ở khúc X “Mấy dòng tạm biệt của tập ký” kể chuyện Tôi/ tức Dế Mèn và Dế Trũi trở về quê hương. Đây là một bản tổng kết ngắn gọn của Dế Mèn về một quãng đời đáng nhớ của mình. Bắt đầu Dế Mèn thấm nhuần tư tưởng/tâm lý “thế giới đại đồng”, “muôn loài cùng nhau kết anh em”. Vì thế mà “Chẳng bao lâu cả mọi loài, từ rừng xuống biển, đều gửi thư nhắn tin về, hoan nghênh và hưởng ứng”. Phải chăng đây là một dự báo nghệ thuật, một tiên cảm của nhà văn Tô Hoài ngay từ đầu những năm 40 thế kỷ trước - rồi đến lúc trái đất sẽ là “ngôi nhà chung của thế giới”? Thế giới không cần chiến tranh, thế giới cần hòa bình như con người cần không khí để thở. Như phân tích ở trên thì Dế Mèn rõ ràng là một nhân vật “đa nhân cách”, như là một khối mâu thuẫn nhưng thống nhất. Đó chính là “căn cốt” tâm lí của Dế Mèn.“Dế Mèn phiêu lưu ký” của nhà văn Tô Hoài chinh phục bạn đọc nhiều thế hệ trước hết bởi nội dung nhân văn sâu sắc. Phía sau tác phẩm là những bài học mà đến nay vẫn còn nguyên giá trị Mỗi cá thể tự do phải là một thành viên của xã hội tự do; Tinh thần nhân văn, khoan hòa, bình đẳng, bác ái, đoàn kết mới tạo nên sức mạnh bền vững cho mỗi cá nhân và cộng đồng; Phải bài trừ xung đột, chiến tranh; Phải xây dựng một xã hội trên tinh thần hòa bình, hòa hợp; Phải xây dựng những nhân cách toàn diện…Sự hình thành nhân cách của mỗi công dân là sự kết hợp hài hòa vai trò giáo dục của gia đình, nhà trường, xã hội. Văn chương có “sức mạnh mềm” trong việc xây đắp văn hóa ứng xử, tuy nhiên không phải ai cũng nhận thức đầy đủ vấn đề có tầm quan trọng này. Chúng ta hãy cùng chung sức ươm mầm tình thương, như một ứng xử văn hóa cao cả, ngay trên ghế nhà trường bằng vẻ đẹp của văn chương muôn thuở.

bài văn dế mèn phiêu lưu ký